Bài viết

Chiếc Áo Trấn Thủ Chia Đôi (1)

Giữa cái lạnh và bùn lầy Điện Biên Phủ, Hùng đã nhường chiếc áo trấn thủ duy nhất và dùng hơi ấm cơ thể để cứu Thắng đang bị thương nặng. Sự sẻ chia trong hoàn cảnh ngặt nghèo đã giúp họ vượt qua cái chết. Tình đồng chí ở đây là sự bảo bọc tận cùng, coi mạng sống của bạn như mạng sống của chính mình.

Lâm Đồng17/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, ThắngHùng nằm trong tiểu đội có nhiệm vụ đào hào áp sát cứ điểm địch. Trời mưa ròng rã, bùn đất đỏ quạch ngập lên tận đầu gối. Dưới làn đạn pháo của địch, những mét hào được đào bằng máu và mồ hôi.

Một buổi chiều, một quả đạn pháo nổ ngay mép hào khiến Thắng bị đất đá vùi lấp. Hùng điên cuồng dùng tay không bới đất, kéo được bạn ra trong tình trạng một chân bị dập nát. Giữa cơn rét mướt của vùng núi cao Tây Bắc và vết thương mất máu, Thắng lịm dần đi, người run cầm cập.Hầm hào lúc đó thiếu thốn đủ đường, quần áo ai cũng ướt sũng và rách mướp. Hùng vội vã cởi chiếc áo trấn thủ duy nhất của mình – kỷ vật mẹ may cho trước ngày đi chiến dịch – đắp cho Thắng.
  • "Thắng ơi, tỉnh lại! Mày phải sống để ngày mai anh em mình xung phong vào hầm Đờ Cát!"

Thắng tỉnh dậy, thấy Hùng chỉ còn manh áo mỏng giữa gió rét, anh đẩy áo ra:
  • "Mày mặc vào đi... mày còn phải cầm xẻng đào hào... tao không xong rồi..."

Hùng gắt lên, giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bùn đất:
  • "Mày chết thì tao đào hào cho ai bước tiếp? Hai đứa mình cùng đắp!"

Hùng ngồi sát lại, ôm lấy người đồng đội, dùng chiếc áo trấn thủ nhỏ bé che chở cho cả hai. Hơi ấm từ lồng ngực Hùng truyền sang Thắng, giúp anh vượt qua cơn co giật của vết thương. Đêm đó, trong đường hào tối tăm và lạnh lẽo, tình đồng chí đã trở thành ngọn lửa ấm áp nhất sưởi ấm tâm hồn họ.Nửa thế kỷ sau, ông Thắng vẫn giữ chiếc áo trấn thủ sờn rách, có vết vá ngay ngực làm kỷ niệm. Ông bảo:
  • "Chiếc áo này không chỉ che gió rét, nó che chở cho cả cuộc đời tôi bằng tình nghĩa của ông Hùng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn