Chiếc Áo Trấn Thủ Mùa Đông
Một chiếc áo trấn thủ đã bạc màu theo năm tháng chiến tranh, mang theo hơi ấm tình đồng đội và trở thành kỷ vật người lính già gìn giữ suốt cuộc đời.
Năm 1972, Nguyễn Thành Long là chiến sĩ thuộc đơn vị pháo binh đóng quân ở vùng đồi cao. Mùa đông năm ấy lạnh hơn mọi năm. Gió luồn qua những vạt rừng thưa khiến đêm xuống ai cũng co ro bên bếp lửa nhỏ. Long mới vào đơn vị chưa đầy một năm. Còn người đồng đội thân thiết nhất của anh là Phan Văn Thái. Thái lớn hơn Long vài tuổi. Điềm đạm. Ít nói. Nhưng luôn là người giúp đỡ đồng đội nhiều nhất. Một buổi chiều cuối đông, đơn vị nhận nhiệm vụ cơ động sang vị trí mới. Đường hành quân dài. Mưa phùn lất phất. Gió lạnh buốt. Đi được nửa đường, Long bắt đầu run lên. Anh vừa khỏi trận sốt mấy hôm trước. Sức vẫn còn yếu. Thái đi cạnh nhìn thấy. — Ổn không? — Tôi ổn. Nhưng giọng Long đã bắt đầu run. Đến lúc dừng nghỉ bên sườn đồi, Thái lặng lẽ tháo chiếc áo trấn thủ đang mặc đưa sang. — Mặc vào. — Còn anh? — Tôi quen lạnh rồi. — Không được. — Đồng chí định tranh với tôi à? Nói rồi Thái khoác luôn chiếc áo lên vai Long. Chiếc áo cũ. Chỗ khuỷu tay đã sờn. Nhưng hơi ấm còn nguyên. Đêm ấy trời lạnh xuống rất sâu. Long ngủ được một giấc trọn vẹn. Còn Thái gần như thức cả đêm bên bếp lửa. Ít ngày sau, đơn vị chuyển địa bàn. Những trận chiến nối tiếp nhau. Rồi chiến tranh chia mỗi người đi một hướng. Ngày hòa bình trở lại. Nguyễn Thành Long trở về quê làm nghề mộc. Chiếc áo trấn thủ năm ấy vẫn được ông giữ rất cẩn thận. Nhiều năm sau, trong buổi họp mặt đồng đội cũ, ông gặp lại Phan Văn Thái. Hai người lính già nhìn nhau hồi lâu. Rồi cùng cười. — Áo còn không? — Còn. — Tốt. Chỉ vậy thôi. Không ai nhắc thêm chuyện cũ. Nhưng lúc ra về, Thái vỗ nhẹ vai Long như năm nào. — Giữ sức khỏe nhé. Chiều muộn. Nắng nghiêng qua hiên nhà. Chiếc áo trấn thủ cũ vẫn nằm gọn trong chiếc tủ gỗ đã bạc màu thời gian. Mang theo hơi ấm của một thời hoa lửa. Và tình đồng đội không bao giờ cũ.


