Chiếc Áo Trấn Thủ Và Hơi Ấm Người Đồng Đội
Trong ký ức của những người lính chống Pháp chúng tôi, Chiếc áo trấn thủ không chỉ là một trang phục, nó là biểu tượng của sự chắt chiu từ hậu phương và tình đồng đội giữa mùa đông Việt Bắc buốt giá. Chiếc áo may bằng vải thô, lót bông hoặc những sợi vải vụn, được may theo lối quả trám rất chắc chắn.
Tôi nhớ mùa đông năm 1950, trong chiến dịch Biên Giới. Cái lạnh ở vùng núi rừng Đông Bắc như dao cắt vào da thịt. Đơn vị tôi đóng quân trong một cái khe núi sũng nước. Khi đó, đồng chí tiểu đội trưởng của tôi bị sốt rét rừng ác liệt, đôi môi tím tái, toàn thân run bần bật. Cả tiểu đội chỉ có duy nhất một chiếc áo trấn thủ còn tương đối lành lặn.
Mặc cho sự ngăn cản của anh, chúng tôi thay phiên nhau cởi áo của mình, quấn thêm cho anh, và cuối cùng là đắp chiếc áo trấn thủ lên ngực đồng chí ấy. Đêm đó, chúng tôi ngồi quây quần lại, truyền cho nhau hơi ấm từ hơi thở và những câu chuyện về gia đình. Chiếc áo trấn thủ ấy đã đi qua vai không biết bao nhiêu người lính trong đơn vị khi người này bị thương hay người kia bị ốm.
Sau này, khi được trao tặng huân chương, tôi vẫn luôn nhớ về chiếc áo cũ kỹ, sờn rách ấy. Nó được may bởi đôi bàn tay của những người mẹ, người chị từ hậu phương gửi lên chiến tuyến. Mỗi đường kim mũi chỉ quả trám là một lời nhắn nhủ, một hơi ấm giúp người lính vượt qua cái đói, cái rét để đi đến ngày đại thắng. Hòa bình hôm nay được dệt nên từ những sợi bông giản đơn nhưng chứa đựng sức mạnh phi thường của tình đoàn kết dân tộc.



