Khác

Chiếc Áo Trắng Giữa Lửa Đạn

Câu chuyện về một cô giáo trẻ vẫn kiên trì dạy chữ cho trẻ em giữa bom đạn, nơi tri thức trở thành niềm hy vọng mong manh nhưng bền bỉ.

An Giang20/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã hòn nghệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Thu Hà là một giáo viên tiểu học tại một vùng quê thường xuyên bị đánh phá. Ngôi trường của cô chỉ là một căn nhà tre đơn sơ, nhiều lần bị hư hại rồi lại được dựng lên. Dù chiến tranh khốc liệt, lớp học của Hà chưa bao giờ vắng tiếng trẻ con. Các em đến lớp không phải lúc nào cũng đủ sách vở, có khi phải học dưới hầm trú ẩn, ánh sáng le lói từ những khe nhỏ. Hà luôn mặc một chiếc áo dài trắng mỗi khi đứng lớp, dù biết nó dễ bị lấm bẩn và không phù hợp với hoàn cảnh. Với cô, đó là cách giữ lại một phần bình yên giữa những ngày hỗn loạn. Một buổi sáng, khi đang giảng bài, tiếng còi báo động vang lên. Cô lập tức hướng dẫn học sinh xuống hầm. Nhưng lần này, bom rơi gần hơn mọi khi. Đất đá rung chuyển, tiếng nổ dồn dập khiến nhiều em hoảng loạn bật khóc. Trong không gian chật hẹp của hầm, Hà không hô hào, không quát mắng. Cô bắt đầu đọc bài thơ mà các em vừa học. Giọng cô ban đầu run nhẹ, rồi dần vững vàng hơn. Từng em nhỏ lắng nghe, rồi đọc theo. Tiếng đọc bài hòa vào tiếng bom bên ngoài, tạo thành một âm thanh kỳ lạ – vừa mong manh, vừa kiên cường. Khi trận bom qua đi, mọi người bước ra ngoài. Ngôi trường lại bị hư hại nặng. Nhưng điều khiến Hà nhớ nhất không phải là đổ nát, mà là ánh mắt của học trò – vẫn trong trẻo và tin tưởng. Những ngày sau, lớp học được dựng lại thêm một lần nữa. Chiếc áo trắng của Hà đã không còn nguyên vẹn, nhưng cô vẫn tiếp tục mặc nó. Nhiều năm sau, khi gặp lại học sinh cũ, có người đã trở thành bác sĩ, kỹ sư, có người trở thành chính những người thầy, người cô. Hà nói:
“Trong chiến tranh, tôi không thể ngăn bom rơi. Nhưng tôi có thể giữ cho các em không đánh mất ước mơ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn