Chiếc áo ướt giữa cơn mưa rừng
Cơn mưa rừng đến rất nhanh trên tuyến Đường Trường Sơn. Chỉ một tiếng sấm vang lên, rồi nước đổ xuống như trút.
Chưa kịp tìm chỗ trú, cả tổ đã ướt sũng.
Minh kéo lại quai ba lô, cố bước tiếp trên con đường đất trơn nhẫy. Nước mưa hòa với bùn, bám chặt vào từng bước chân. Áo quần dính sát vào người, lạnh buốt.
Phía sau, Tuấn thở dốc.
Cậu vừa ốm dậy, sức còn yếu. Mỗi bước đi như nặng thêm.
Minh ngoái lại nhìn, thấy Tuấn run lên vì lạnh. Môi tái đi, bước chân chậm dần.
“Ổn không?” – Minh hỏi nhỏ.
Tuấn gật đầu, nhưng không nói gì.
Cái gật đầu yếu ớt ấy đủ để hiểu… là không ổn.
Mưa vẫn trút xuống. Không có chỗ trú. Không thể dừng lâu.
Minh đi chậm lại, đợi Tuấn bắt kịp.
Rồi không nói thêm câu nào, anh lặng lẽ cởi chiếc áo ngoài của mình.
Chiếc áo cũng đã ướt, nhưng vẫn còn giữ được chút ấm.
Anh khoác lên vai Tuấn.
“Cậu mặc vào đi.”
Tuấn giật mình:
“Thôi… cậu cũng ướt rồi mà.”
Minh lắc đầu:
“Tôi quen rồi.”
Câu nói đơn giản.
Nhưng không ai hỏi thêm.
Tuấn im lặng một lúc, rồi kéo chiếc áo sát vào người.
Hai người lại tiếp tục bước.
Cơn mưa vẫn không ngớt.
Rừng vẫn tối.
Con đường vẫn dài.
Nhưng bước chân của Tuấn đã vững hơn một chút.



