Chiếc áo vá
Chiếc áo vá
Mẹ Lê Thị Thanh có thói quen giữ lại những chiếc áo cũ của các con.
Chiếc áo mẹ quý nhất là chiếc áo nâu đã được vá nhiều lần. Người con trai cả từng mặc nó trong những ngày còn ở nhà.
Ngày anh lên đường, mẹ định đem áo cất đi. Anh nói: “Mẹ cứ để đó, sau này con về mặc tiếp.”
Anh không trở về.
Người con thứ sau đó cũng hy sinh.
Mẹ giữ chiếc áo trong một chiếc túi vải.
Nhiều năm sau, con cháu muốn đem bỏ vì áo đã mục. Mẹ không đồng ý.
Mẹ nói: “Đừng bỏ. Nó từng theo con mẹ.”
Chiếc áo được giặt sạch, phơi dưới nắng rồi gấp lại.
Mỗi lần nhớ con, mẹ lại mở túi nhìn.
Mẹ không cần những kỷ vật quý giá. Một chiếc áo cũ, một chiếc khăn, một đôi dép đã sờn cũng đủ để mẹ nhớ cả một thời tuổi trẻ của các con.
Khi mẹ qua đời, chiếc áo được đặt cạnh di ảnh.
Một vật bình thường đã trở thành chứng nhân cho tình mẫu tử và những mất mát mà chiến tranh để lại trên mỗi mái nhà miền Trung.



