Bài viết

Chiếc Áo Vá Vai

Đắk Lắk27/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ông Phan Văn Trí là chiến sĩ trẻ của đơn vị bộ binh chiến đấu tại Tây Nguyên. Cuộc sống giữa chiến trường vô cùng thiếu thốn. Quần áo phát một lần phải mặc rất lâu, rách đâu vá đó, bạc màu theo nắng gió và mưa rừng. Ông Trí có một chiếc áo quân phục đã sờn ở hai vai vì ngày nào cũng đeo ba lô nặng. Một hôm leo dốc, quai ba lô cọ mạnh làm rách toạc phần vai áo. Tối đến, dưới ánh đèn dầu nhỏ, ông lấy kim chỉ vá lại từng mũi. Chỉ không cùng màu nên đường vá nổi bật hẳn lên. Đồng đội nhìn thấy cười đùa: “Áo cậu có huân chương ở vai rồi đấy!” Ông Trí cũng cười: “Miễn còn mặc được là tốt.” Từ đó, chiếc áo vá vai theo ông qua nhiều chặng đường. Những hôm mưa lớn, áo ướt sũng rồi lại khô trên người. Những lúc hành quân đêm, vai áo cọ vào ba lô đau rát nhưng ông vẫn bước tiếp. Một lần đơn vị dừng chân nghỉ sau nhiều ngày chiến đấu căng thẳng. Có chiến sĩ trẻ than mệt, muốn bỏ bớt đồ cho nhẹ. Ông Trí chỉ vào vai áo đã vá và nói: “Áo rách còn vá được, gian khổ rồi cũng qua. Cố thêm chút nữa.” Câu nói giản dị ấy khiến mọi người im lặng rồi cùng đứng dậy chỉnh lại ba lô tiếp tục lên đường. Sau ngày hòa bình, ông Trí trở về quê với chiếc áo đã bạc màu và chằng chịt đường vá. Gia đình khuyên bỏ đi, nhưng ông gấp gọn cất trong rương gỗ. Nhiều năm sau, ông thường lấy chiếc áo ra cho con cháu xem và kể rằng: “Thời chiến tranh, người lính đâu có nhiều thứ để tự hào. Nhưng từng đường vá trên chiếc áo này là dấu vết của nghị lực, của những bước chân không lùi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn