chiếc ba lô
miêu tả lại câu chuyện của các cụ
Trong căn nhà nhỏ của bác Lầu, có một góc tường nơi treo một chiếc ba lô cũ. Chiếc ba lô đã bạc màu theo thời gian, những đường chỉ khâu cũng đã sờn. Nếu nhìn qua, nhiều người có thể nghĩ đó chỉ là một món đồ cũ kỹ không còn giá trị.
Nhưng đối với bác Lầu, chiếc ba lô ấy là một kỷ vật vô cùng quý giá.
Bác kể rằng chiếc ba lô này đã theo bác suốt những năm tháng chiến tranh. Trong những chuyến hành quân dài, đó là vật luôn ở bên cạnh bác, chứa đựng tất cả những gì một người lính có thể mang theo.
Bên trong chiếc ba lô khi ấy thường chỉ có vài vật dụng đơn giản: một bộ quần áo dự phòng, một ít lương khô, cuốn sổ nhỏ để ghi chép và đôi khi là những bức thư từ gia đình.
Mỗi khi đơn vị dừng chân nghỉ, người lính thường đặt chiếc ba lô xuống đất rồi ngồi tựa vào đó. Đối với họ, chiếc ba lô giống như một góc nhỏ mang theo từ quê nhà.
Bác Lầu nhớ nhất một chuyến hành quân dài trong mùa mưa.
Trời mưa suốt nhiều ngày liền. Con đường rừng trở nên lầy lội, quần áo của các chiến sĩ lúc nào cũng ẩm ướt.
Những vật dụng trong ba lô cũng bị thấm nước. Nhưng dù vậy, mỗi người lính vẫn cẩn thận giữ chiếc ba lô của mình.
Bởi đó là nơi họ cất giữ những thứ quý giá nhất: những bức thư từ gia đình, những kỷ vật nhỏ nhắc nhớ về quê hương.
Sau ngày chiến tranh kết thúc, bác Lầu trở về nhà. Trong số rất ít đồ đạc còn giữ lại, chiếc ba lô cũ vẫn được bác mang theo.
Nhiều người từng khuyên bác bỏ đi vì nó đã quá cũ.
Nhưng bác không nỡ.
Bác treo chiếc ba lô ấy ở góc nhà, như một cách để nhắc nhớ về quãng đời lính đã đi qua.
Mỗi khi nhìn thấy nó, bác lại nhớ đến những con đường rừng năm xưa, nhớ đến những người đồng đội đã từng cùng mình đi qua những năm tháng hoa lửa.
Chiếc ba lô ấy không chỉ là một món đồ cũ.
Đối với bác Lầu, nó là ký ức của cả một thời tuổi trẻ.



