Chiếc ba lô còn dang dở
Chiếc ba lô còn dang dở
Mùa hè năm 1972, chàng thanh niên Nguyễn Văn Nam vừa tròn hai mươi tuổi đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ cẩn thận xếp vào ba lô của con vài bộ quần áo, một chiếc khăn tay tự thêu và gói cơm nắm còn nóng. Bà chỉ dặn: "Con đi vì Tổ quốc, mẹ chỉ mong con luôn giữ vững phẩm chất người lính."
Nam mỉm cười rồi bước lên xe. Đó cũng là lần cuối cùng mẹ nhìn thấy con.
Những lá thư từ chiến trường gửi về luôn chan chứa niềm tin. Nam kể về những cánh rừng Trường Sơn, về tình đồng đội và lời hẹn ngày hòa bình sẽ đưa mẹ đi thăm Hà Nội.
Thế nhưng, lời hẹn ấy mãi không thành hiện thực. Nam đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến ác liệt. Chiếc ba lô của anh được đồng đội mang về trao lại cho gia đình. Trong đó vẫn còn nguyên chiếc khăn tay mẹ thêu, một cuốn sổ nhỏ và lá thư chưa kịp gửi.
Mẹ ôm chiếc ba lô vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi. Bà không chỉ mất đi người con yêu quý mà còn mất đi những ước mơ giản dị của một gia đình.
Nhiều năm sau, chiếc ba lô ấy được trao tặng cho nhà truyền thống của địa phương. Mỗi lần nhìn hiện vật ấy, thế hệ trẻ đều hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao người.
Thông điệp: Hãy biết trân trọng cuộc sống hôm nay và sống xứng đáng với những người đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường.



