Bài viết

Chiếc Ba lô của Ngoại

Câu chuyện kể về chiếc ba lô chứa đựng bức thư người đồng đội của ngoại

Tuyên Quang25/11/2025Nguyễn Mạnh Cường (xã Bắc Mê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở cuối con xóm nhỏ ven sông Thu Bồn, có một ngôi nhà mái ngói cũ kỹ nơi ngoại tôi sống suốt mấy chục năm nay. Mỗi lần nghỉ hè, tôi lại háo hức về thăm ngoại. Nhưng thứ khiến tôi tò mò nhất không phải là vườn cau, bụi tre hay mùi bánh đúc ngoại nấu, mà là chiếc ba lô màu xanh đã bạc phếch được ngoại cất kỹ trên nóc tủ.

Một buổi chiều mát, khi nắng sắp tắt sau hàng dừa, tôi hỏi ngoại:

- Ngoại ơi, trong chiếc ba lô đó có gì mà ngoại giữ kỹ vậy?

Ngoại im lặng một lúc lâu, bàn tay gầy chạm nhẹ vào dây kéo đã sờn. Rồi ngoại mở ba lô. Bên trong chỉ có một mảnh khăn rằn, một cuốn sổ tay nhỏ, và một tấm giấy khen đã ố vàng.

Ngoại kể, bằng giọng trầm nhưng đầy tự hào:

- Hồi đó, ngoại là giao liên của xã. Công việc là mang thư từ, tài liệu vượt qua sông, băng rừng đến các đơn vị. Mỗi lần đi, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực vì địch phục kích khắp nơi. Nhưng khi nghĩ đến Tổ quốc, đến tự do cho xóm làng, ngoại lại bước tiếp…

Rồi ngoại lấy từ cuốn sổ tay ra một tờ giấy nhỏ.

- Đây là bức thư cuối cùng của một đồng đội ngoại… - ngoại nghèn nghẹn - Cô ấy mới 18 tuổi. Hôm ấy, bọn ngoại bị phục kích. Cô ấy hi sinh khi đang bảo vệ tài liệu quan trọng. Trước lúc mất, cô nắm tay ngoại và nói: “Nếu tớ không về, cậu nhớ kể tiếp câu chuyện của chúng mình cho thế hệ sau nhé…”

Ngoại ngừng lại, mắt rưng rưng.

- Nên ngoại giữ chiếc ba lô này… để nhớ lời hứa.

Tôi lặng người. Lần đầu tiên tôi thấy rõ chiến tranh không chỉ là những con số, những trang sách giáo khoa - mà là những con người bình thường, nhưng mang trái tim phi thường.

Tối hôm đó, tôi viết vào nhật ký:
“Con sẽ kể lại câu chuyện của ngoại, để thế hệ chúng con luôn nhớ rằng tự do hôm nay được đổi bằng máu, bằng tuổi trẻ, bằng những chiếc ba lô đầy ắp hy sinh của cha anh.”

Những câu chuyện “thời hoa lửa” không chỉ giúp chúng ta hiểu hơn về những gian khổ, mất mát của thế hệ cha anh, mà còn nhắc nhở mỗi học sinh hôm nay về giá trị của hòa bình. Tự do mà ta đang được hưởng không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người.

Khi nghe các nhân chứng lịch sử kể lại những năm tháng chiến đấu, ta càng hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ nằm ở những chiến công rực rỡ, mà còn ở những việc làm thầm lặng, những con người bình thường nhưng có ý chí phi thường. Chính sự hy sinh ấy đã tạo nên nền tảng cho đất nước bước đến ngày hôm nay.

Vì vậy, mỗi học sinh chúng ta cần nuôi dưỡng lòng biết ơn sâu sắc đối với các thế hệ đi trước, trân trọng từng khoảnh khắc bình yên mà mình đang có. Lòng biết ơn ấy phải được thể hiện bằng hành động cụ thể:

Học tập tốt để không phụ công lao của những người đã ngã xuống.

Sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.

Giữ gìn truyền thống tốt đẹp của dân tộc, phát huy tinh thần đoàn kết và ý chí vươn lên

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn