CHIẾC BA LÔ ĐẦY THƯ NHÀ
CHIẾC BA LÔ ĐẦY THƯ NHÀ
Anh Quý là người hay nhận thư nhất đơn vị.
Trong ba lô anh lúc nào cũng có một xấp thư buộc bằng dây dù cũ.
Có thư của mẹ.
Có thư của em gái.
Có cả vài dòng ngắn ngủi của người yêu nơi quê nhà.
Những đêm yên tiếng bom, anh thường lấy thư ra đọc đi đọc lại dưới ánh đèn dầu leo lét.
Đồng đội trêu:
“Thuộc lòng hết rồi còn đọc.”
Anh cười:
“Nghe chữ quen thấy đỡ nhớ nhà.”
Có hôm chiến sĩ trẻ buồn vì lâu chưa nhận được thư, anh lại đem thư mình đọc cho mọi người nghe để cùng vơi nỗi nhớ.
Một buổi sáng cuối năm, đơn vị bị địch phục kích khi đang hành quân qua bìa rừng.
Một thương binh bị mắc lại giữa làn đạn.
Anh Quý quay lại cõng đồng đội vượt qua khu đất đầy khói bom.
Người lính ấy sống sót.
Sau hòa bình, những lá thư cũ vẫn còn được gia đình anh giữ như ký ức của thời hoa lửa.



