CHIẾC BA LÔ KHÔNG BAO GIỜ NHẸ
CHIẾC BA LÔ KHÔNG BAO GIỜ NHẸ
Anh Trường là chiến sĩ tải thương của đơn vị. Chiếc ba lô trên lưng anh lúc nào cũng nặng hơn của người khác vì bên trong đầy băng gạc, thuốc men và đồ cứu thương.
Đường rừng hiểm trở, dốc cao nối tiếp dốc cao. Có những ngày anh đi bộ hàng chục cây số mà không được nghỉ.
Đồng đội bảo:
“Đeo cái ba lô ấy chắc gãy lưng mất.”
Anh cười:
“Nặng mấy cũng phải mang. Có lúc người ta cần nó để sống.”
Trong chiến tranh, người lính tải thương thường là người đi ngược chiều bom đạn. Khi mọi người tìm nơi trú ẩn thì họ lại lao tới nơi nguy hiểm nhất để cứu đồng đội bị thương.
Một chiều cuối mùa mưa, đơn vị bị pháo kích dữ dội giữa khu rừng thấp.
Tiếng kêu cứu vang lên từ phía trước.
Anh Trường lập tức khoác ba lô lao đi.
Anh băng qua những hố bom còn khét mùi khói súng để cứu từng người bị thương đưa về tuyến sau.
Suốt nhiều giờ liền, anh gần như không dừng lại.
Đến người cuối cùng được đưa ra an toàn thì trời cũng gần sáng.
Anh Trường ngồi tựa gốc cây, đôi vai hằn đỏ vì dây ba lô siết quá lâu.
Ít ngày sau, trong một lần tiếp tục tải thương giữa trận địa, anh mãi mãi không quay trở về.
Sau hòa bình, chiếc ba lô cũ của anh được giữ lại trong phòng truyền thống đơn vị.
Nó vẫn nặng như ngày nào — nặng bởi biết bao sự sống từng được mang theo bên trong.



