Bài viết

Chiếc Ba Lô Không Chủ

Một chiếc ba lô vô chủ giữa chiến trường đã trở thành dấu vết cuối cùng của một người lính, mang theo những kỷ vật giản dị nhưng đầy ý nghĩa.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Sau mỗi trận đánh, điều ám ảnh nhất không phải là tiếng súng… mà là những gì còn lại,” ông Hòa kể. Hôm đó, đơn vị ông vừa kết thúc một trận giao tranh ác liệt. Khi đi rà soát lại khu vực, họ phát hiện một chiếc ba lô nằm bên gốc cây. “Không có người xung quanh. Chỉ có chiếc ba lô nằm đó, dính đầy đất.” Ông Hòa nhặt lên, phủi nhẹ lớp bụi. “Bên trong có vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và một bức ảnh.” Bức ảnh là một gia đình – bố mẹ và một cô em gái nhỏ. Ở góc ảnh có ghi một cái tên: “Nguyễn Văn Thành”. “Chúng tôi không biết anh ấy thuộc đơn vị nào.” Ông mở cuốn sổ ra. Những dòng chữ viết vội, ghi lại ngày tháng hành quân, vài suy nghĩ rời rạc. “Có một trang ghi: ‘Nếu mình không về… mong ai đó gửi giúp bức ảnh này.’” Câu chữ đơn giản, nhưng khiến ai đọc cũng lặng đi. “Chúng tôi cố tìm… nhưng không thấy người.” Cuối cùng, họ quyết định mang chiếc ba lô về đơn vị. “Sau đó, qua nhiều nơi, cuối cùng cũng tìm được đơn vị của anh Thành.” Người ta xác nhận anh đã hy sinh trong trận đánh đó. “Chúng tôi trao lại chiếc ba lô cho đồng đội của anh.” Ông Hòa nhớ rõ ánh mắt của họ khi nhận lại. “Không ai nói gì… nhưng ai cũng hiểu.” Ông khẽ thở dài:
“Chiếc ba lô không còn chủ… nhưng những gì trong đó thì vẫn còn.” Trong thời hoa lửa, có những kỷ vật nhỏ bé mang theo cả một cuộc đời – và là cầu nối để những người ở lại không quên những người đã đi xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn