Chiếc ba lô vào cửa ngõ Sài Gòn
Chiếc ba lô vào cửa ngõ Sài Gòn
Tháng 4/1975, tôi là chiến sĩ trong đội hình tiến về Sài Gòn từ hướng đông. Trên vai là chiếc ba lô đã theo tôi qua nhiều chiến dịch, bên trong chỉ có vài bộ quần áo, bi đông nước và lá thư mẹ gửi từ quê. Nhưng lúc ấy, tôi thấy mình mang theo nhiều hơn thế: niềm tin ngày thống nhất đã rất gần.
Những ngày cuối cùng, đơn vị hành quân gấp rút. Chúng tôi vượt qua nhiều tuyến phòng thủ, tiến gần khu vực Cầu Sài Gòn. Tiếng súng vẫn nổ, nhưng ai cũng hiểu thời cơ đã đến. Đồng đội tôi có người thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe mà bước chân vẫn chắc.
Sáng 30/4/1975, khi nghe tin các mũi quân đã vào trung tâm, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau. Có người cười lớn, có người lặng lẽ nhìn về phía thành phố. Tôi mở chiếc ba lô lấy lá thư mẹ ra đọc lại. Trong thư, mẹ chỉ mong đất nước sớm hòa bình.
Ngày ấy, chiếc ba lô trên vai tôi nhẹ đi rất nhiều. Vì điều nặng nhất – nỗi mong chờ thống nhất – cuối cùng đã thành sự thật.



