Chiếc Balo Vá Bằng Dây Rừng
Một chiếc ba lô đã rách được vá lại bằng dây rừng vẫn theo người lính đi qua nhiều năm hành quân. Trong chiến tranh, có những thứ tưởng chừng nhỏ bé lại đủ sức giữ lại cả một hành trình sống còn.
Năm 1969. Lý Văn Phước là chiến sĩ vận tải của một đơn vị hoạt động ở vùng rừng núi. Công việc của anh là mang lương thực, đạn dược và vật dụng y tế qua những chặng đường dài. Chiếc ba lô của anh đã cũ từ lâu. Vải sờn, quai đeo mòn, đáy rách một đường dài. Không có đồ thay thế. Anh cùng đồng đội dùng dây rừng để vá lại. Từng mũi buộc thô sơ. Nhưng đủ chắc để tiếp tục hành quân. Chiến sĩ trẻ tên Trần Minh Dũng nhìn chiếc ba lô rồi nói: — Nhìn như không dùng được nữa. Phước cười: — Còn mang được là còn dùng. Những ngày sau đó. Chiếc ba lô vá dây rừng ấy theo Phước đi qua nhiều đoạn đường hiểm trở. Có lúc mang gạo. Có lúc mang thuốc. Có lúc chỉ còn vài vật dụng cá nhân. Một lần hành quân dài ngày. Mưa lớn kéo dài suốt đêm. Đường rừng trơn trượt. Phước ngã xuống một con dốc nhỏ. Ba lô bật tung một bên quai. Mọi người tưởng nó đã hỏng hẳn. Nhưng anh ngồi dậy. Lấy thêm dây rừng buộc lại. — Đi tiếp được không? — đồng đội hỏi. — Đi được. Không ai bỏ lại phía sau hành trình. Cả đơn vị lại tiếp tục. Nhiều năm sau chiến tranh. Ông Lý Văn Phước vẫn giữ chiếc ba lô cũ trong góc nhà. Vải đã mục. Dây rừng cũng khô giòn theo thời gian. Nhưng ông không thay nó. Con trai ông hỏi: — Sao ba không bỏ đi cái cũ này? Ông Phước nhìn chiếc ba lô. Nói chậm rãi: — Vì có những thứ từng giúp mình đi qua những nơi mà nếu không có nó… có lẽ đã không về được. Chiếc ba lô vá bằng dây rừng ấy. Không chỉ là vật dụng. Mà là chứng nhân của những bước chân bền bỉ. Của một thời hoa lửa mà mỗi hành trình đều được giữ lại bằng ý chí và tình đồng đội.



