Chiếc Bàn Gỗ Không Còn Phải Dọn Nhanh Sau Mỗi Bữa
Tựa đề: Chiếc Bàn Gỗ Không Còn Phải Dọn Nhanh Sau Mỗi Bữa
Năm 1969, giữa gian nhà chính có một chiếc bàn gỗ dài. Mặt bàn đã trầy xước, góc bàn mòn đi theo năm tháng, nhưng mỗi bữa cơm, cả nhà đều ngồi quanh đó.
Không ai ngồi riêng.
Không ai ăn vội một mình.
Ông Khang là người luôn ngồi ở đầu bàn.
Không phải để giữ vị trí.
Mà để nhìn được tất cả mọi người.
Ông nói:
“Ăn chung thì mới biết nhà còn đủ người.”
Năm 1970, chiến tranh khiến những bữa cơm trở nên ngắn hơn. Có khi ăn vội, có khi chưa kịp ngồi đủ đã phải đứng lên.
Chiếc bàn vẫn còn.
Nhưng thời gian ngồi lại ngắn đi.
Năm 1971, có một bữa cơm chỉ còn vài người. Chỗ trống nhiều hơn.
Ông Khang vẫn dọn đủ bát.
Con trai ông nói:
“Không cần bày nhiều vậy đâu ba.”
Ông đáp:
“Bày đủ để nhớ.”
Năm 1972, có những bữa ăn diễn ra trong im lặng. Không phải vì không có chuyện để nói, mà vì ai cũng nghĩ đến những người không có mặt.
Chiếc bàn trở thành nơi giữ những khoảng trống.
Năm 1973, có người đề nghị dùng bàn nhỏ hơn cho tiện.
Ông Khang lắc đầu:
“Bàn nhỏ thì dễ quên là đã từng có nhiều người ngồi ở đây.”
Năm 1974, chiếc bàn có thêm vài vết nứt. Ông tự sửa lại, đóng thêm đinh, giữ cho nó chắc.
Ông không thay.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Bữa cơm trở lại đầy đủ hơn. Người trong nhà dần đông lại, tiếng nói cười trở lại.
Chiếc bàn vẫn ở đó.
Một buổi tối, con trai ông trở về.
Anh ngồi xuống chỗ cũ.
“Giờ đâu cần cái bàn lớn vậy nữa ba?”
Ông Khang nhìn quanh:
“Cần chứ.”
“Cần gì nữa?”
Ông nói:
“Để nhớ là đã từng có những bữa cơm… người ta không ăn vì no, mà để ngồi cùng nhau một chút, chỉ để biết là mình vẫn còn có thể nhìn thấy nhau sau một ngày không chắc chuyện gì đã xảy ra.”
Anh im lặng.
Ánh đèn chiếu xuống mặt bàn gỗ cũ.
Những vết xước, vết nứt vẫn còn đó.
Không đẹp hơn.
Nhưng đầy hơn.
Vì có những chiếc bàn không chỉ để đặt bữa ăn,
mà để giữ lại hình ảnh của những con người đã từng ngồi quanh nó trong những năm tháng khó khăn—nơi mà việc được ăn cùng nhau, nhìn thấy nhau, đã là một điều đủ lớn để giữ cho cả một gia đình không rời rạc giữa những biến động không thể lường trước.



