Chiếc Bật Lửa Không Tắt
Một chiếc bật lửa nhỏ luôn cháy giữa những đêm tối chiến trường, trở thành biểu tượng của ý chí và niềm tin không bao giờ lụi tàn.
“Đặc công tụi tôi quen hoạt động ban đêm,” ông Quang kể. “Bóng tối vừa là bạn, vừa là kẻ thù.” Trong túi áo ông luôn có một chiếc bật lửa nhỏ. Không phải để hút thuốc, mà để dùng trong những lúc cần tín hiệu hoặc thắp sáng rất nhanh. “Chiếc bật lửa đó là của anh Tư – người đội trưởng cũ của tôi.” Anh Tư là người ít nói, nhưng luôn bình tĩnh trong mọi tình huống. Trước một nhiệm vụ khó, anh đưa chiếc bật lửa cho ông Quang. “Anh nói: ‘Giữ lấy. Khi nào thấy tối quá… thì bật lên.’” Đêm hôm đó, tổ đặc công của họ phải tiếp cận mục tiêu qua một khu vực nhiều chướng ngại. Mọi thứ diễn ra trong im lặng tuyệt đối. “Khi gần đến nơi, bất ngờ có ánh pháo sáng bùng lên.” Cả tổ phải nằm im giữa khoảng trống, không dám cử động. “Tim đập mạnh đến mức tôi tưởng đối phương cũng nghe thấy.” Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, trên đường rút lui, họ gặp sự cố. Một người trong tổ bị thương, không thể di chuyển nhanh. “Chúng tôi phải dừng lại trong một khu vực rất nguy hiểm.” Trời tối đen, mưa bắt đầu rơi. Mọi thứ trở nên hỗn loạn. “Lúc đó, tôi nhớ đến chiếc bật lửa.” Ông bật lên một tia sáng nhỏ, đủ để nhìn rõ vết thương và băng lại. “Chỉ vài giây thôi, nhưng đủ để cứu người.” Họ đưa được đồng đội ra ngoài an toàn. Nhưng trong lần quay lại sau đó, anh Tư đã hy sinh. “Tôi giữ chiếc bật lửa ấy đến tận bây giờ.” Ông nhìn xuống bàn tay mình, như vẫn đang cầm vật nhỏ bé ấy:
“Nó không chỉ là lửa… mà là lời nhắc phải giữ vững tinh thần trong lúc tối nhất.” Trong thời hoa lửa, đôi khi một tia sáng nhỏ cũng đủ để dẫn đường – không chỉ trong đêm tối, mà còn trong chính lòng người.



