Chiếc Bật Lửa Zippo Chiến Lợi Phẩm Và Lời Thề
Chiếc Bật Lửa Zippo Chiến Lợi Phẩm Và Lời Thề
Nhân chứng kể: Lê Văn Thạch (Cựu chiến binh Đại đội 2, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320)
"Sau trận đánh giáp lá cà khốc liệt chiếm đóng căn cứ Đầu Mầu (Quảng Trị) năm 1972, tôi nhặt được một chiếc bật lửa Zippo của một sĩ quan chỉ huy quân đội Mỹ bỏ lại trong hầm ngầm. Chiếc bật lửa bằng đồng thau nguyên khối, mài nhẵn thín, trên thân bật lửa có khắc hàng chữ tiếng Anh: 'Where I go, death follows' (Nơi tôi đi qua, cái chết theo sau). Đối với lính trinh sát tụi tôi, chiếc bật lửa này là một chiến lợi phẩm vô cùng xa xỉ và tiện dụng giữa rừng già Trường Sơn quanh năm ẩm ướt mút sương.
Nó đã cùng tiểu đội tôi đi qua những đêm dài phục kích trong lòng hào chật hẹp, thắp sáng những ngọn đèn dầu tự chế để đọc thư nhà hay nhen nhóm những đống lửa bếp Hoàng Cầm nấu cơm giữa mưa rừng thối đất. Thằng bạn thân của tôi – thằng Chiến 'mập' – mỗi lần mồi thuốc bằng chiếc Zippo này đều gõ cạch cạch vào nắp bật lửa nghe rất vui tai và bảo: 'Cái chữ khắc trên này sai rồi Thạch ạ, nơi lính giải phóng đi qua, sự sống và hòa bình sẽ nảy mầm mới đúng'.
Trước trận đánh quyết tử bảo vệ cao điểm Tây Nam Thành cổ, năm anh em trong tổ trinh sát của chúng tôi đã quây quầy bên ngọn lửa nhỏ của chiếc Zippo này, cùng nhau thề: 'Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, không một ai được lùi bước!'. Chiến và ba đồng chí khác đã hy sinh anh dũng ngay trong đêm đó dưới làn đạn pháo dày đặc của địch. Tôi là người duy nhất còn sống sót, mang theo chiếc bật lửa Zippo ấy đi suốt cuộc đời như một lời thề sắt son thiêng liêng với những người đồng đội đã ngã xuống tuổi hai mươi."



