Chiếc bi đô nước
Giữa cái nắng bỏng rát của chiến trường, một chiếc bi đông nước nhỏ bé đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội. Có những món quà không mang giá trị vật chất nhưng đủ để người ta nhớ suốt cả cuộc đời.
Mùa hè năm 1968, chiến trường miền Nam nóng như thiêu đốt. Đơn vị của Hùng phải hành quân liên tục qua những cánh rừng khộp khô cháy. Nước uống trở nên quý hơn bất cứ thứ gì. Mỗi chiến sĩ chỉ được cấp một bi đông nhỏ để dùng cho cả ngày dài.
Ngày thứ ba của cuộc hành quân, bi đông của Hùng chỉ còn vài ngụm nước cuối cùng. Cổ họng khô rát, đôi môi nứt nẻ nhưng anh vẫn cố gắng bước tiếp. Bên cạnh anh là Bình, người đồng đội thân thiết vừa bị sốt sau nhiều ngày dầm mưa.
Thấy Bình đi loạng choạng, Hùng không chần chừ mở nắp bi đông, đưa cho bạn uống hết phần nước còn lại. Bình lắc đầu từ chối nhưng Hùng chỉ cười: "Còn sống là còn tìm được nước."
Đến chiều, đơn vị tìm được một con suối nhỏ giữa rừng. Bình lặng lẽ múc đầy bi đông rồi đưa lại cho Hùng. Anh không nói lời cảm ơn, chỉ siết chặt vai bạn. Từ ngày ấy, chiếc bi đông cũ luôn được hai người thay nhau gìn giữ như một kỷ vật của tình đồng đội.
Nhiều năm sau chiến tranh, chiếc bi đông được đặt trong tủ kính của gia đình Bình. Mỗi lần con cháu hỏi vì sao lại giữ một chiếc bi đông cũ kỹ như vậy, ông chỉ mỉm cười: "Bởi trong đó từng chứa cả nghĩa tình của một người lính."


