Anh hùng Lao động

Chiếc Bi Đông Bên Dòng Suối

Một người lính kể lại kỷ niệm về chiếc bi đông nước giản dị nhưng đã gắn liền với tình đồng đội và sự sẻ chia trong những ngày chiến tranh khốc liệt nơi rừng sâu.

Lai Châu10/03/2026Lại Thị Trang (Trường Mầm non trung đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đặng Quốc Bình. Những năm chiến tranh, tôi là lính trinh sát hoạt động trong một khu rừng sâu nơi núi cao và suối lạnh. Những ngày hành quân dài, thứ quý giá nhất đối với chúng tôi đôi khi chỉ là một ngụm nước. Mỗi người đều mang theo một chiếc bi đông, thứ vật nhỏ bé nhưng luôn theo chúng tôi trong mọi chặng đường. Một lần đơn vị tôi hành quân suốt hai ngày liền qua những dãy núi dốc đứng. Nước mang theo gần cạn. Khi đến một con suối nhỏ, mọi người mới dừng lại nghỉ. Tôi và anh Hùng, người bạn thân trong đội, ngồi bên bờ suối. Anh tháo chiếc bi đông, rót nửa phần nước còn lại đưa cho tôi. Tôi lắc đầu:
“Anh uống đi, anh đi nhiều hơn em.” Anh chỉ cười:
“Ở đây chia nhau mới sống được.” Chúng tôi ngồi rất lâu bên dòng suối, nghe tiếng nước chảy và gió rừng thổi qua tán cây. Những ngày sau đó, đơn vị tiếp tục nhiệm vụ. Nhưng trong một trận giao tranh bất ngờ, anh Hùng đã bị thương nặng. Khi chúng tôi đưa anh ra phía sau, anh vẫn nắm chặt chiếc bi đông cũ. Trước khi nhắm mắt, anh khẽ nói:
“Giữ nó… để nhớ… tụi mình đã từng đi cùng nhau.” Sau chiến tranh, tôi mang chiếc bi đông ấy về nhà. Nó đã trầy xước, móp méo vì những năm tháng hành quân. Nhưng đối với tôi, đó không chỉ là một vật dụng của người lính. Nó là ký ức về tình đồng đội, về những ngày gian khổ nhưng đầy nghĩa tình của một thời hoa lửa. Mỗi khi nhìn chiếc bi đông cũ đặt trên kệ, tôi lại nghe như đâu đó vang lên tiếng suối rừng của những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn