Bài viết

Chiếc Bi Đông Bên Suối Đá (1)

Một chiếc bi đông nước nhỏ bé đã trở thành kỷ vật không thể nào quên đối với bà Trần Thị Lan. Trong những ngày gian khổ giữa núi rừng, nó gắn với nghĩa tình đồng đội và một hành động sẻ chia khiến bà nhớ mãi suốt cuộc đời.

Gia Lai01/06/2026Nguyễn Văn Quyên (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, bà Trần Thị Lan tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên một tuyến đường vận tải xuyên rừng. Công việc hằng ngày của bà và đồng đội là san lấp hố bom, mở đường và dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm. Những ngày nắng gắt, nguồn nước vô cùng khan hiếm. Mỗi người chỉ được mang theo một chiếc bi đông để dùng cho cả ngày làm việc. Một buổi trưa, sau nhiều giờ lao động liên tục, đơn vị của bà dừng chân bên một con suối nhỏ. Nước suối mùa khô chỉ còn chảy thành dòng mỏng len lỏi giữa các khe đá. Trong lúc mọi người tranh thủ lấy nước, một chiến sĩ trẻ tên Phạm Văn Dũng bất ngờ bị sốt cao do nhiều ngày dầm mưa, thức đêm làm nhiệm vụ. Anh gần như kiệt sức và không thể tự xuống suối. Thấy vậy, bà Lan lấy phần nước ít ỏi vừa hứng được trong bi đông của mình mang đến cho đồng đội. Anh Dũng lắc đầu: — Em giữ mà uống, chị còn phải làm việc cả buổi chiều. Nhưng bà Lan chỉ cười: — Đường còn dài, thiếu nước một chút cũng được. Người đang sốt mới cần hơn. Nhờ ngụm nước ấy cùng sự chăm sóc của đồng đội, anh Dũng vượt qua cơn sốt và tiếp tục công tác sau vài ngày nghỉ ngơi. Chiến tranh kết thúc, mỗi người một nơi. Hơn ba mươi năm sau, trong một buổi họp mặt cựu thanh niên xung phong, bà Lan bất ngờ gặp lại ông Phạm Văn Dũng. Ông Dũng mang theo một chiếc bi đông cũ đã sờn màu. Đó chính là chiếc bi đông bà từng dùng năm xưa. Sau lần được chăm sóc khi bị ốm, ông đã xin bà giữ lại làm kỷ niệm trước ngày đơn vị chuyển địa bàn hoạt động. Cầm lại chiếc bi đông trên tay, bà Lan xúc động không nói nên lời. Những vết trầy xước trên lớp nhôm cũ kỹ như vẫn còn lưu giữ ký ức của một thời gian khó. Bà thường kể với con cháu rằng, trong chiến tranh, có những món đồ rất nhỏ bé nhưng chứa đựng những điều vô cùng lớn lao. Chiếc bi đông ấy không chỉ đựng nước mà còn đựng tình đồng đội, sự sẻ chia và lòng nhân ái giữa những năm tháng hoa lửa. Đến nay, kỷ vật ấy vẫn được ông Dũng và bà Lan trân trọng gìn giữ như một chứng nhân lặng lẽ của một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi nghĩa tình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn