Chiếc Bi Đông Bên Suối Đá
Một nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường vận chuyển giữa thời chiến đã có một kỷ niệm theo bà suốt cuộc đời, bắt đầu từ một chiếc bi đông nước nhỏ giữa những ngày bom đạn ác liệt.
Năm 1969, Trần Thị Lan mới mười chín tuổi. Bà tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên một tuyến đường chiến lược. Công việc của họ là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải đi qua và giữ cho tuyến đường luôn thông suốt. Mùa khô năm ấy khắc nghiệt khác thường. Ban ngày nắng cháy mặt đất, đêm xuống rừng núi lạnh buốt. Điều thiếu nhất không phải cơm ăn, mà là nước uống. Một buổi trưa, sau đợt bom kéo dài gần nửa giờ, cả tổ của Lan nhận nhiệm vụ ra đoạn đường vừa bị đánh phá để dọn đất đá. Ai cũng mệt lả. Đến gần chiều, Lan thấy một chiến sĩ lái xe vận tải trẻ ngồi tựa vào bánh xe, gương mặt tái nhợt. — Đồng chí bị sao vậy? — Không sao… chỉ hơi khát nước thôi. Lan nhìn chiếc bi đông bên hông mình. Bên trong chỉ còn vài ngụm nước cuối cùng — phần nước bà dự định để dành cho đoạn đường trở về. Không suy nghĩ nhiều, bà tháo chiếc bi đông đưa sang. — Uống đi. Người lính trẻ ngần ngại: — Đồng chí còn phải đi bộ xa. — Tôi chịu được. Anh lính nhận lấy, uống từng ngụm nhỏ rồi cảm ơn liên tục. Chuyện tưởng chỉ có vậy. Mấy tháng sau, trong một lần đơn vị đổi địa điểm hoạt động, Lan bất ngờ gặp lại người chiến sĩ năm ấy. Anh chạy đến cười thật tươi: — Đồng chí còn nhớ chiếc bi đông nước không? Lan bật cười. — Nhớ chứ. Người lính trẻ kể rằng hôm đó anh đã sốt cao nhưng cố giấu đơn vị để tiếp tục nhiệm vụ. Mấy ngụm nước ấy giúp anh đủ tỉnh táo để hoàn thành chuyến hàng quan trọng trong đêm. Rồi chiến tranh cuốn mỗi người đi một hướng. Hơn ba mươi năm sau ngày đất nước yên bình, trong một cuộc gặp mặt cựu chiến binh, Lan lại gặp người lính năm nào. Ông tóc đã bạc. Bà cũng chẳng còn trẻ nữa. Nhưng điều khiến bà bất ngờ nhất là ông vẫn giữ chiếc bi đông cũ. Người lính già cười hiền: — Có những thứ nhỏ thôi… nhưng mình nhớ cả đời. Ngoài sân hội trường, nắng chiều nghiêng xuống hàng cây. Những năm tháng hoa lửa đã lùi xa, nhưng tình người giữa gian khó thì vẫn còn nguyên vẹn như chưa từng phai nhạt.



