Bài viết

Chiếc Bi Đông Bên Triền Đồi

Giữa những ngày hành quân thiếu nước, một chiến sĩ trẻ đã chia phần nước cuối cùng của mình cho đồng đội đang sốt cao. Nhiều năm sau, chiếc bi đông cũ trở thành kỷ vật nhắc nhớ về tình người giữa thời hoa lửa.

Gia Lai20/05/2026siêu Biên (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1972. Nắng đổ xuống những triền đồi bỏng rát. Đơn vị của Lê Văn Tịnh nhận nhiệm vụ di chuyển qua một khu rừng thưa để tiếp tế cho lực lượng phía trước. Đường đi dài hơn dự tính. Nước mang theo ngày càng cạn. Đến ngày thứ ba, cả đơn vị chỉ còn đủ dùng dè sẻn từng ngụm nhỏ. Trong tổ của Tịnh có chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Xuân Hải. Hải mới vào đơn vị chưa lâu. Người gầy, ít nói nhưng luôn nhận phần việc nặng. Buổi trưa hôm ấy, Hải bắt đầu sốt. Bước chân cậu chậm dần. Mồ hôi chảy dài trên gương mặt tái đi vì mệt. — Hải, còn chịu được không? — Tịnh hỏi. — Tôi ổn… mình đi tiếp. Nhưng chỉ thêm một đoạn ngắn, Hải ngồi xuống bên gốc cây khô. Người y tá kiểm tra rồi lắc đầu. — Cần cho cậu ấy uống thêm nước. Cả tổ nhìn nhau. Ai cũng chỉ còn phần nước đủ cầm cự. Tịnh mở chiếc bi đông của mình. Bên trong chỉ còn chưa đầy nửa bình. Anh đưa sang. — Uống đi. — Còn anh? — Tôi còn chịu được. Hải lắc đầu. — Không được đâu. — Đây là lệnh. Tịnh cười. Cuối cùng Hải cầm lấy. Từng ngụm nước nhỏ đi qua đôi môi khô khốc. Chiều hôm đó, đơn vị tìm được nguồn nước bên một khe đá nhỏ. Mọi người thở phào. Người y tá quay sang Tịnh. — May đấy. Chậm thêm vài giờ nữa là cả cậu cũng kiệt sức. Tịnh chỉ nhìn chiếc bi đông đã trống không trong tay mình. Nhiều năm sau chiến tranh. Trong buổi gặp mặt đồng đội cũ. Nguyễn Xuân Hải mang đến một món quà. Đó là chiếc bi đông cũ đã được lau sạch. Phần sơn bên ngoài bong tróc gần hết. — Tôi xin lại người quản lý kho năm ấy giữ đến giờ. — Hải nói. — Làm gì còn giữ thứ cũ này. — Vì có những thứ không phải để dùng. — Mà để nhớ. Hai người đàn ông tóc bạc ngồi lặng bên nhau. Ngoài sân, nắng chiều rơi chậm. Giống như năm tháng đã đi rất xa. Nhưng có những nghĩa tình của thời hoa lửa, vẫn ở lại nguyên vẹn như ngày đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Bi Đông Bên Triền Đồi | Câu chuyện thời hoa lửa