Chiếc bi đông còn ấm
Đây là tác phẩm hư cấu, lấy cảm hứng từ bối cảnh lịch sử Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.
Mùa khô năm ấy, nắng như đổ lửa. Cả cánh rừng bị hun nóng bởi những trận bom liên tiếp. Suối cạn, những hố nước nhỏ cũng dần khô đáy.
Đại đội của Bình đã hành quân suốt hai ngày mà chỉ còn lại rất ít nước uống. Mỗi người được chia nửa bi đông cho cả ngày.
Bình là chiến sĩ trẻ nhất đơn vị. Trước lúc lên đường, mẹ đã trao cho anh chiếc bi đông bằng nhôm đã theo cha anh trong những năm kháng chiến trước.
Bà nói:
– Con hãy giữ lấy. Khi nào khát quá thì nhớ rằng ở quê mẹ vẫn luôn mong con bình an.
Chiếc bi đông ấy chưa bao giờ rời khỏi vai Bình.
Đến trưa ngày thứ ba, đơn vị gặp một tổ trinh sát vừa hoàn thành nhiệm vụ. Trong số đó có một đồng chí bị sốt cao do mất nước. Đôi môi khô nứt, người mê man.
Y tá kiểm tra rồi lắc đầu:
– Nếu không có nước ngay thì rất nguy hiểm.
Mọi người nhìn nhau. Ai cũng chỉ còn một ít nước ít ỏi.
Không do dự, Bình mở nắp chiếc bi đông của mình, đưa cho người y tá.
– Dùng phần nước của tôi trước.
Người đồng đội nhìn Bình ái ngại:
– Còn cậu?
Bình cười:
– Tôi còn chịu được.
Từng ngụm nước được đút cho người bị sốt. Một lúc sau, anh dần tỉnh lại.
Chiều hôm ấy, đơn vị tìm được một con suối nhỏ giữa khe đá.
Ai cũng ùa đến múc nước.
Đại đội trưởng bước đến vỗ vai Bình:
– Cậu đã cứu một mạng người.
Bình chỉ lặng lẽ nhìn chiếc bi đông đã cạn nước. Trong ánh mắt anh không có sự tiếc nuối, chỉ có niềm vui vì đồng đội đã qua cơn nguy hiểm.
Nhiều năm sau, chiếc bi đông cũ được gia đình Bình gìn giữ như một kỷ vật. Nó không còn giữ nước, nhưng vẫn chứa đầy tình đồng chí của một thế hệ đã sống vì nhau.
Thông điệp: Trong chiến tranh, giá trị của một ngụm nước đôi khi lớn hơn mọi của cải. Sự sẻ chia chân thành luôn là sức mạnh giúp con người vượt qua gian khó.



