Bài viết

Chiếc Bi Đông Giữa Mùa Mưa

Một câu chuyện nhỏ giữa những ngày mưa rừng Trường Sơn năm 1972, khi một chiếc bi đông nước đã cứu sống không chỉ một người lính bị thương mà còn giữ lại niềm tin cho cả tổ vận tải giữa bom đạn khốc liệt.

Gia Lai14/05/2026Nguyễn Thanh Sơn (Đoàn xã Chư Sê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1972, tuyến đường Trường Sơn chìm trong bùn đỏ và khói bom. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm từng đoàn xe lại lặng lẽ nối đuôi nhau vượt dốc. Ông Nguyễn Văn Hòa khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, là chiến sĩ vận tải phụ trách dẫn đường cho đoàn xe chở lương thực vào chiến trường miền Nam. Đêm đó, đoàn xe vừa qua một con dốc hẹp thì pháo sáng bất ngờ rực lên giữa trời. Tiếng máy bay gầm sát ngọn cây, rồi bom nổ dồn dập. Một chiếc xe phía trước trúng bom, lao xuống mép suối cạn. Cả tổ lập tức lao tới cứu người. Trong ánh sáng lập lòe của đạn cháy, ông Hòa nhìn thấy một chiến sĩ trẻ bị thương nặng ở chân, môi khô nứt vì mất máu. Giữa rừng sâu hôm ấy, nước quý hơn vàng. Mỗi người chỉ còn lại vài ngụm trong bi đông để đi tiếp quãng đường dài. Người chiến sĩ bị thương khẽ nói: — “Cho tôi xin chút nước…” Không ai lên tiếng. Ai cũng hiểu nếu hết nước giữa đường, cả tổ có thể kiệt sức trước khi tới trạm tiếp tế. Ông Hòa lặng lẽ tháo chiếc bi đông bên hông mình. Đó là phần nước cuối cùng ông giữ lại suốt hai ngày hành quân. Ông nâng đầu người lính trẻ lên, đổ từng ngụm nhỏ vào môi anh. Người lính mở mắt, nhìn ông rất lâu rồi gượng cười: — “Nếu tôi không qua khỏi… nhờ anh nhắn mẹ tôi là tôi nhớ bà…” Nhưng người lính ấy đã sống. Sau trận bom, cả tổ thay nhau cáng anh vượt gần mười cây số đường rừng tới quân y. Nhiều năm sau hòa bình, ông Hòa bất ngờ nhận được một lá thư từ Nghệ An. Người lính năm xưa đã trở thành thầy giáo. Trong thư có dòng chữ: “Ngụm nước của anh năm ấy đã theo tôi suốt cả cuộc đời.” Giờ đây, mỗi lần kể lại câu chuyện, ông Hòa vẫn giữ chiếc bi đông móp méo bên mình như một kỷ vật của thời hoa lửa — nơi giữa khốc liệt chiến tranh, tình người vẫn sáng lên như ngọn lửa nhỏ không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn