Chiếc Bi Đông Giữa Trận Đánh
Câu chuyện được ông Nguyễn Văn Phúc kể lại trong buổi giao lưu truyền thống với thanh niên địa phương. Đây là ký ức về tình đồng đội thiêng liêng giữa những người lính trẻ cùng sống, cùng chiến đấu và sẵn sàng hy sinh vì nhau giữa thời chiến tranh ác liệt.
Năm 1971, đơn vị của ông Phúc đóng quân trong khu rừng tràm gần vùng Bảy Núi. Cuộc sống nơi chiến khu vô cùng thiếu thốn. Những ngày hành quân dài, mỗi người chỉ có một ít cơm vắt và chiếc bi đông nước mang theo bên mình.
Trong đơn vị, ông thân nhất với anh Trần Văn Khải – một chiến sĩ quê miền Tây hiền lành nhưng rất gan dạ. Hai người thường cùng nhau gác đêm, chia nhau từng ngụm nước và động viên nhau vượt qua khó khăn.
Một buổi chiều, đơn vị nhận nhiệm vụ chặn một cuộc càn lớn của địch vào khu căn cứ. Trận đánh diễn ra dữ dội giữa cánh đồng ngập nước. Bom đạn liên tục nổ xung quanh khiến nhiều chiến sĩ bị thương.
Trong lúc chiến đấu, ông Phúc bị trúng mảnh đạn vào chân và không thể di chuyển. Giữa làn đạn dày đặc, anh Khải lập tức quay lại kéo ông vào bờ đê an toàn.
Ông Phúc xúc động nhớ lại:
“Lúc đó tôi bảo Khải cứ rút trước, nhưng anh ấy nói: ‘Đồng đội còn ở đây thì mình không bỏ lại.’”
Sau khi đưa ông Phúc vào chỗ trú, anh Khải lấy chiếc bi đông cuối cùng của mình cho bạn uống dù bản thân đã khát suốt nhiều giờ.
Trận đánh kéo dài đến tối mới kết thúc. Nhờ sự hỗ trợ của đồng đội, ông Phúc được cứu sống. Nhưng anh Khải đã hy sinh trong lúc quay lại cứu thêm một chiến sĩ khác còn mắc kẹt ngoài đồng.
Nhiều năm sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Phúc vẫn giữ chiếc bi đông cũ của người bạn thân như một kỷ vật thiêng liêng của tình đồng đội thời hoa lửa.



