Chiếc Bi Đong Méo Một Góc
Một chiếc bi đông bị móp méo nhưng vẫn giữ nước cho người lính qua những ngày hành quân dài trong rừng sâu. Trong thời hoa lửa, có những vật dụng tưởng chừng nhỏ bé lại gắn liền với sự sống mỗi ngày.
Năm 1970. Hoàng Văn Sinh là chiến sĩ bộ binh thuộc đơn vị hành quân trong vùng rừng núi. Nhiệm vụ của anh thường kéo dài nhiều ngày liên tục. Đi bộ qua rừng. Băng suối. Leo dốc. Trong ba lô của Sinh luôn có một chiếc bi đông nhôm. Đã cũ. Một góc bị móp do va chạm. Nhưng vẫn giữ nước tốt. Chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Phúc từng hỏi: — Bi đông méo rồi có rò nước không anh? Sinh lắc đầu: — Còn giữ được nước là còn dùng được. Một buổi trưa. Đơn vị dừng lại dưới tán rừng nghỉ tạm. Trời nắng gắt. Ai cũng khát. Sinh mở bi đông. Chia nước cho từng người. Mỗi người chỉ một ngụm nhỏ. Nhưng không ai than phiền. Vì biết nước lúc đó rất quý. Có chiến sĩ nói: — Ngụm nước này còn hơn cả bữa cơm. Sinh chỉ cười: — Vì mình đi cùng nhau nên mới thấy nó quý. Một lần khác. Đơn vị hành quân qua đoạn đường dài không có suối. Nước gần như cạn. Sinh giữ lại phần cuối cùng trong bi đông. Chỉ dùng khi thật sự cần. Cuối cùng cũng vượt qua được đoạn đường khô khốc đó. Sau nhiều năm chiến tranh. Ông Hoàng Văn Sinh vẫn giữ chiếc bi đông cũ trong góc nhà. Móp méo một góc. Bề mặt xỉn màu. Nhưng ông không thay. Con cháu hỏi: — Sao ông không mua cái mới? Ông nói: — Vì nó từng giữ cho ông những ngụm nước quý nhất trong những ngày không biết khi nào mới gặp lại nguồn suối. Chiếc bi đông méo một góc ấy. Không chỉ chứa nước. Mà còn chứa cả ký ức về sự sẻ chia và kiên cường của một thời hoa lửa.



