Bài viết

Chiếc Bi Đông Móp Méo Và Giọt Nước Tình Thân

Hưng Yên01/01/2026Hoàng Văn Quyết (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cái nóng hầm hập của mùa khô Nam Lào, nước còn quý hơn cả máu. Mỗi người lính chúng tôi chỉ có một chiếc bi đông nhôm đeo bên hông, và đó là "nguồn sống" duy nhất trên những chặng đường hành quân dài dằng dặc. Chiếc bi đông của tôi đã bị móp méo bởi một mảnh đạn pháo, nhưng may mắn là nó vẫn giữ được nước.

Tôi nhớ trận đánh vây lấn dài ngày trên cao điểm, nguồn nước bị địch cắt đứt hoàn toàn. Trong bi đông của tôi chỉ còn lại khoảng ba ngụm nước cuối cùng. Khi thấy một đồng đội trẻ bị thương nặng, môi khô nứt nẻ và mê sảng vì khát, tôi đã kề miệng bi đông vào môi cậu ấy. Cậu ấy tỉnh lại, đẩy chiếc bi đông về phía tôi: "Anh uống đi, anh còn phải chỉ huy...". Chúng tôi cứ đẩy qua đẩy lại giọt nước quý giá ấy, cuối cùng mỗi người chỉ nhấp một chút ở đầu lưỡi để dành cho người bị thương nặng hơn.

Chiếc bi đông móp méo ấy sau này theo tôi về đến tận ngày hòa bình. Mỗi khi nhìn thấy nó, tôi lại nhớ về sự hy sinh và lòng nhường nhịn của đồng đội. Trong chiến tranh, người ta có thể chia nhau cái chết, nhưng cao thượng hơn cả là chia nhau sự sống từ những giọt nước cuối cùng. Đó là vẻ đẹp giản dị nhưng vĩnh cửu của tình đồng chí bộ đội Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn