Bài viết

Chiếc Bi Đông Nước Cuối Cùng

Giữa hành trình khát cháy nơi rừng sâu, một bi đông nước cuối cùng đã trở thành biểu tượng của sự nhường nhịn và tình đồng đội vượt lên trên bản năng sinh tồn.

Gia Lai06/05/2026Đỗ Lê Công Thành (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bùi Văn Thắng tham gia tổ trinh sát hoạt động sâu trong rừng, nơi nguồn nước khan hiếm vào mùa khô. Có những ngày họ phải đi hàng chục cây số mà không tìm được suối, cổ họng khô rát, môi nứt nẻ. Trong tổ có anh Phùng Quốc Huy – người lính dày dạn kinh nghiệm, luôn mang theo một chiếc bi đông cũ. Huy thường dặn mọi người:
“Nước lúc này quý hơn vàng, phải biết giữ cho nhau.” Một lần, tổ của Thắng nhận nhiệm vụ trinh sát dài ngày. Đến ngày thứ ba, lượng nước mang theo gần như cạn kiệt. Cả tổ chỉ còn lại một bi đông duy nhất – của Huy. Trời nắng như đổ lửa, đất rừng nứt nẻ. Mỗi bước chân đều trở nên nặng nề. Một chiến sĩ trẻ trong tổ bắt đầu lả đi vì khát. Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu tình hình rất nguy hiểm. Huy mở bi đông, nhìn một lúc rồi đưa cho người lính trẻ:
“Uống đi.” Người đó lắc đầu yếu ớt:
“Anh uống đi… anh còn dẫn đường…” Huy chỉ cười:
“Còn thở được là còn đi được.” Anh ép người lính uống gần hết chỗ nước còn lại. Đêm hôm đó, họ cố gắng lần theo địa hình để tìm nguồn nước. Nhưng đến sáng hôm sau, Huy không còn đủ sức để đi tiếp. Khi đồng đội tìm được một con suối nhỏ ở phía trước và quay lại, Huy đã nằm yên, mắt khép lại, tay vẫn nắm chặt chiếc bi đông trống rỗng. Sau chiến tranh, Thắng giữ lại chiếc bi đông ấy. Nó đã móp méo, lớp sơn bong tróc, nhưng anh không bao giờ thay mới. Anh nói:
“Có những thứ nhìn rất bình thường… nhưng lại chứa cả một con người ở trong đó.” Mỗi lần nhìn chiếc bi đông, Thắng lại nhớ đến người đồng đội đã chọn nhường lại giọt nước cuối cùng – để người khác có cơ hội sống tiếp. Và với anh, đó chính là điều đẹp nhất còn lại từ một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn