Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc bi đông nước giữa cao điểm 685

Trong những ngày chiến đấu ác liệt nơi biên giới phía Bắc, một chiếc bi đông nước tưởng chừng bình dị đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội và sự hy sinh cao đẹp. Ký ức ấy vẫn được ông Lê Quang Bình gìn giữ như một phần không thể phai mờ của thời hoa lửa.

Khánh Hòa17/06/2026Thái Xuân Hòa (Chi đoàn thôn Đồng Xuân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7 năm 1984, đơn vị chúng tôi làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ cao điểm 685. Địa hình núi đá hiểm trở, nguồn nước khan hiếm, mỗi người chỉ được cấp một bi đông nước cho cả ngày. Có những hôm hành quân liên tục dưới nắng gắt, cổ họng khô rát nhưng anh em đều nhường nhau từng ngụm nước ít ỏi.

Trong tiểu đội của tôi có anh Nguyễn Văn Phước, quê ở Quảng Nam. Anh lớn tuổi hơn chúng tôi vài tuổi, tính tình điềm đạm và luôn quan tâm đến đồng đội. Mỗi khi nhận được thư nhà hay ít bánh kẹo gửi lên, anh đều chia đều cho cả tiểu đội.

Một buổi chiều, sau trận pháo kích dữ dội, tôi bị thương ở chân và mắc kẹt trong hốc đá. Cơn khát khiến tôi gần như kiệt sức. Trong lúc ấy, anh Phước bò qua từng mét đất đá dưới làn đạn để tiếp cận tôi. Khi đến nơi, việc đầu tiên anh làm là mở chiếc bi đông của mình đưa cho tôi uống.

Tôi còn nhớ như in lời anh nói:

– "Cậu uống đi, còn sức mà về với anh em."

Tôi lắc đầu vì biết anh cũng đang rất khát. Nhưng anh cười:

– "Tớ chịu được. Đồng đội còn sống là mừng rồi."

Sau đó, anh dìu tôi về vị trí an toàn. Chỉ ít phút sau, một loạt pháo khác trút xuống. Anh Phước đã mãi mãi nằm lại nơi sườn núi ấy.

Ngày đơn vị làm lễ truy điệu, chúng tôi đặt chiếc bi đông đã móp méo bên ba lô của anh. Không ai nói thành lời, nhưng ai cũng hiểu rằng tình đồng đội trong chiến tranh đôi khi được thể hiện bằng những điều giản dị nhất – một ngụm nước, một cái nắm tay hay sự sẵn sàng hy sinh để người khác được sống.

Đã hơn bốn mươi năm trôi qua, tôi nay tóc đã bạc. Chiếc bi đông năm ấy vẫn được tôi cất giữ cẩn thận như một kỷ vật vô giá. Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại nhớ đến anh Nguyễn Văn Phước – người đồng đội đã dành cho tôi ngụm nước cuối cùng của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn