Bài viết

Chiếc bi đông nước trên đỉnh đồi

Câu chuyện kể lại kỷ niệm của ông Phạm Văn Lợi về một lần hành quân giữa chiến trường khốc liệt. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, một chiếc bi đông nước đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội và sự sẻ chia giữa những người lính.

Lai Châu16/03/2026Lường Thị Yến (Đoàn xã Tân Uyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, bà Trần Thị Hồng khi đó mới ngoài hai mươi tuổi, tham gia đội dân công hỏa tuyến làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thư từ cho bộ đội ở chiến trường miền Trung. Một buổi chiều mưa, bà nhận nhiệm vụ mang một túi thư đến cho đơn vị bộ đội đang đóng quân gần chân núi. Khi trao thư cho các chiến sĩ, bà thấy một người lính trẻ tên Minh run run mở phong thư vừa nhận được. Đó là thư của mẹ anh gửi từ quê nhà. Sau khi đọc xong, Minh ngồi lặng một lúc rồi mỉm cười. Anh nói với mọi người:
“Trong thư, mẹ dặn con phải giữ gìn sức khỏe và nói rằng cả làng luôn chờ ngày con trở về.” Đêm hôm đó, Minh ngồi viết thư trả lời. Ánh đèn dầu leo lét trong căn hầm nhỏ. Anh viết rất lâu, từng dòng chữ nắn nót. Trước khi gửi thư, anh nhờ bà Hồng chuyển giúp và nói:
“Nếu cô có dịp về gần quê cháu, hãy nói với mẹ cháu rằng cháu vẫn khỏe và vẫn đang làm nhiệm vụ.” Không lâu sau, đơn vị của Minh phải chuyển sang một vị trí khác để tiếp tục chiến đấu. Bà Hồng vẫn giữ lời hứa, mang lá thư ấy gửi về quê cho mẹ anh. Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, bà Hồng vẫn nhớ mãi hình ảnh người lính trẻ trong ánh đèn dầu đêm ấy. Bà thường nói:
“Trong thời hoa lửa, những lá thư nhỏ bé lại là sợi dây nối giữa chiến trường và quê nhà, giúp người lính thêm vững lòng chiến đấu.”

cho tôi xin một câu chuyện khác nữaTên truyện: Chiếc bi đông nước trên đỉnh đồi Nhân chứng: Phạm Văn Lợi – Cựu chiến sĩ bộ đội tham gia chiến đấu trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Mô tả ngắn:
Câu chuyện kể lại kỷ niệm của ông Phạm Văn Lợi về một lần hành quân giữa chiến trường khốc liệt. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, một chiếc bi đông nước đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội và sự sẻ chia giữa những người lính. Nội dung câu chuyện:
Năm 1971, ông Phạm Văn Lợi là chiến sĩ trong một đơn vị bộ đội đang hành quân qua một vùng đồi núi để làm nhiệm vụ. Trời nắng gắt, đường đi dốc và xa, mỗi người lính chỉ mang theo một chiếc bi đông nước nhỏ. Sau nhiều giờ hành quân, nước trong bi đông của nhiều người đã cạn. Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Tuấn bị sốt và mệt lả vì thiếu nước. Mọi người đều lo lắng nhưng lượng nước còn lại quá ít. Lúc đó, anh Hùng – tiểu đội trưởng – lặng lẽ mở bi đông của mình. Đó là phần nước cuối cùng anh giữ lại để dùng cho chặng đường còn dài. Anh đưa cho Tuấn và nói:
“Cậu uống đi, khỏe lại rồi chúng ta cùng đi tiếp.” Tuấn ngập ngừng nhưng cuối cùng cũng uống vài ngụm. Sau đó, những người lính khác cũng mở bi đông của mình, mỗi người chia ra một chút ít. Tuy không nhiều, nhưng đủ để Tuấn lấy lại sức. Chiều hôm ấy, cả đơn vị vẫn tiếp tục hành quân và hoàn thành nhiệm vụ. Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông Phạm Văn Lợi nói rằng: “Trong thời hoa lửa, chúng tôi có thể thiếu thốn nhiều thứ, nhưng tình đồng đội thì luôn đầy ắp. Chỉ một ngụm nước thôi cũng đủ làm ấm lòng người lính giữa chiến trường.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn