Bài viết

CHIẾC BI ĐÔNG NƯỚC VÀ TÌNH ĐỒNG ĐỘI GIỮA RỪNG SÂU

Trong một lần hành quân và làm nhiệm vụ giữa rừng Trường Sơn, bác Phạm Thị Ngọc đã chia sẻ từng ngụm nước từ chiếc bi đông duy nhất của cả tổ. Ký ức ấy trở thành biểu tượng sâu sắc về tình đồng đội trong những ngày gian khổ.

Thanh Hóa09/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.

Mái tóc của bác Phạm Thị Ngọc đã bạc trắng.

Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.

Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng thanh niên xung phong trên tuyến Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.

Đối với bác Ngọc, chiếc bi đông nước giữa rừng sâu chính là ký ức không thể nào quên.

Nhiều người thường nghĩ rằng một chiếc bi đông chỉ là vật dụng rất nhỏ bé.

Nhưng trong chiến tranh, đôi khi nó còn quý hơn cả những thứ lớn lao.

Bởi nó giữ lại sự sống.

Giữ lại sức lực.

Và giữ lại tinh thần cho cả một tập thể.

Hôm ấy, đơn vị của bác đang hành quân qua một đoạn rừng dài.

Đường đi dốc và trơn.

Cây rừng rậm rạp che kín ánh sáng.

Không khí oi nặng và khó thở.

Sau nhiều giờ di chuyển liên tục, mọi người bắt đầu thấm mệt.

Nước mang theo đã gần hết.

Mỗi người chỉ còn lại vài ngụm nhỏ.

Chiếc bi đông duy nhất của cả tổ được chuyền tay nhau.

Người đi trước uống một ngụm nhỏ.

Rồi nhẹ nhàng trao lại cho người phía sau.

Không ai uống nhiều hơn ai.

Không ai giữ riêng cho mình.

Bác Ngọc nhớ rất rõ ánh mắt của từng người lúc ấy.

Dù mệt nhưng không ai than phiền.

Chỉ có sự chia sẻ thầm lặng giữa những người đồng đội.

Có những đoạn đường dừng lại nghỉ rất ngắn.

Chỉ đủ để lấy lại hơi thở.

Rồi lại tiếp tục hành quân.

Khi bi đông cạn dần, mọi người nhìn nhau nhưng không ai lo lắng.

Bởi ai cũng hiểu rằng mình đang đi cùng nhau.

Và không ai bị bỏ lại phía sau.

Đến khi tìm được một con suối nhỏ trong rừng, cả tổ mới dừng lại lâu hơn.

Mọi người thay nhau lấy nước.

Rửa mặt.

Và tiếp thêm sức lực cho chặng đường phía trước.

Điều khiến bác Ngọc nhớ nhất không phải là cơn khát.

Mà là cách mọi người đã cùng nhau vượt qua cơn khát ấy.

Không một lời trách móc.

Không một sự so đo.

Chỉ có tình đồng đội giản dị mà sâu sắc.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại chiếc bi đông nước năm ấy, bác Ngọc vẫn xúc động.

Bác thường nói:

“Ngày đó chúng tôi không có nhiều thứ, nhưng luôn có nhau.”

Và ký ức về chiếc bi đông chuyền tay giữa rừng Trường Sơn vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người thanh niên xung phong Phạm Thị Ngọc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn