Anh hùng Lao động

Chiếc Bi Đông Trên Đồi Đá

Một kỷ niệm sâu sắc về tình đồng đội và sự sẻ chia giữa những người lính trong những ngày chiến đấu gian khổ trên chiến trường.

Lai Châu10/03/2026Hà Thị Phóng (xã Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, đơn vị tôi được lệnh giữ một ngọn đồi đá ở chiến trường miền Trung. Trời nắng như đổ lửa, nước sinh hoạt vô cùng khan hiếm. Mỗi người lính chỉ được phát một ít nước trong chiếc bi đông để dùng cả ngày. Trong tiểu đội tôi có anh Hoàng, một chiến sĩ lớn tuổi hơn chúng tôi vài năm. Anh rất ít nói nhưng luôn quan tâm đến anh em trong đơn vị. Một buổi trưa, sau nhiều giờ chiến đấu căng thẳng, chúng tôi rút về hầm trú ẩn để nghỉ tạm. Lúc đó ai cũng khát khô cổ, nhưng nước trong bi đông đã gần cạn. Tôi thấy một chiến sĩ trẻ tên Nam bị thương nhẹ ở tay và đang mệt lả vì khát. Nam mở bi đông của mình ra nhưng chỉ còn vài giọt. Anh Hoàng nhìn thấy vậy, liền tháo chiếc bi đông của mình đưa cho Nam và nói:
“Uống đi em, anh vẫn còn chịu được.” Nam lắc đầu:
“Không được đâu anh, anh cũng cần nước mà.” Anh Hoàng chỉ cười:
“Anh từng trải hơn, em uống đi cho lại sức.” Cuối cùng Nam cũng uống vài ngụm nước rồi trả lại. Nhưng khi tôi cầm thử chiếc bi đông của anh Hoàng lên mới biết nó gần như đã trống rỗng từ trước. Chiều hôm đó chúng tôi lại tiếp tục chiến đấu giữ đồi. Hình ảnh anh Hoàng đưa chiếc bi đông cho đồng đội vẫn còn in sâu trong trí nhớ của tôi. Sau này, khi chiến tranh đã qua đi, mỗi khi nhìn thấy chiếc bi đông của người lính, tôi lại nhớ đến ngọn đồi đá năm ấy – nơi tình đồng đội đã trở nên quý giá hơn bất cứ điều gì giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn