Chiếc Bi Đông Trên Đồi Gió
Một câu chuyện cảm động về tình đồng đội giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt. Trong lúc hành quân giữa mưa bom và thiếu nước trầm trọng, một chiếc bi đông nước nhỏ đã trở thành nguồn sống và là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng nơi chiến trường.
Năm 1972, tại một vùng đồi đầy khói lửa ở chiến trường miền Nam, tiểu đội của anh Nguyễn Văn Hòa được giao nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thuốc men đến đơn vị phía trước. Con đường hành quân dài hun hút, đất đỏ trơn trượt sau những cơn mưa lớn, còn máy bay địch thì quần thảo liên tục trên bầu trời.
Hôm ấy, cả tiểu đội gần như cạn sạch nước uống. Mỗi người chỉ còn vài ngụm ít ỏi trong chiếc bi đông cá nhân. Giữa cái nắng gắt pha lẫn hơi đất nóng bỏng, ai cũng khô cổ và mệt lả.
Trong đội có một chiến sĩ trẻ tên Lâm, mới nhập ngũ chưa đầy một năm. Vì sốt cao nhiều ngày nên sức khỏe cậu yếu đi rõ rệt. Khi đoàn dừng chân bên một gốc cây lớn, Lâm ngã quỵ xuống đất, môi tái nhợt.
Anh Hòa kể rằng lúc ấy, cả đội im lặng nhìn nhau vì ai cũng biết nước quý hơn vàng. Nhưng không ai nói gì, từng người lặng lẽ chuyền phần nước còn lại trong bi đông của mình cho Lâm. Người vài ngụm, người chỉ đủ làm ướt môi.
Riêng anh Thành — tiểu đội trưởng — đưa luôn phần nước cuối cùng của mình cho đồng đội trẻ rồi cười:
“Ráng lên nghe cậu lính trẻ, mai còn về kể chuyện chiến trường cho má nữa chớ.”
Nhờ số nước ít ỏi ấy, Lâm tỉnh lại và tiếp tục cùng đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi lần nhắc về ký ức thời hoa lửa, anh Hòa nói rằng điều anh nhớ nhất không phải tiếng bom hay những trận hành quân gian khổ, mà là hình ảnh chiếc bi đông nước chuyền tay nhau giữa đồi gió năm ấy.
Anh bảo:
“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng làm sáng lên tình người và tình đồng đội. Chính điều đó đã giúp chúng tôi vượt qua những tháng ngày khốc liệt nhất.”



