Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chiếc Bi Đông Treo Bên Gốc Lim

Đắk Lắk04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1969, tại một khu căn cứ ở miền Đông Nam Bộ, những cánh rừng già phủ kín các con đường hành quân. Nắng rừng gay gắt khiến mỗi giọt nước đều trở nên quý giá.

Chiến sĩ quân y Lê Thị Mai, hai mươi ba tuổi, quê ở Bến Tre, luôn mang bên mình một chiếc bi đông nhôm đã bạc màu.

Chiếc bi đông là món quà của người cha.

Trước ngày con gái lên đường, ông lặng lẽ trao chiếc bi đông rồi nói:

"Con giữ nước."

"Nhưng cũng."

"Hãy giữ."

"Tình người."

Mai luôn đổ đầy nước trước mỗi chuyến đi.

Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ chiếc bi đông ấy chỉ dành cho riêng mình.

Mỗi khi gặp đồng đội khát.

Cô đều đưa bi đông trước.

Một ngụm.

Rồi chuyền sang người kế tiếp.

Không ai uống nhiều.

Ai cũng chỉ nhấp vừa đủ.

Để phần còn lại cho người khác.

Một buổi trưa.

Đơn vị đưa một thương binh băng qua khu rừng.

Người lính bị sốt cao.

Môi khô nứt.

Mai mở nắp bi đông.

Nhẹ nhàng đỡ đầu anh.

Rót từng ngụm nước nhỏ.

Đến khi người thương binh tỉnh lại.

Chiếc bi đông chỉ còn vài giọt.

Một đồng đội hỏi:

"Còn nước cho cậu không?"

Mai mỉm cười.

"Còn."

"Chỉ cần."

"Mọi người."

"Đều ổn."

Chiều hôm ấy.

Đơn vị đến được con suối đầu tiên sau nhiều giờ hành quân.

Mai múc đầy nước.

Rửa sạch chiếc bi đông.

Rồi treo nó lên một cành lim để hong khô.

Ánh nắng xuyên qua tán lá.

Chiếc bi đông khẽ đung đưa trong gió.

Như một khoảng lặng bình yên giữa chiến tranh.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về nữ tướng Nguyễn Thị Định, người luôn quan tâm đến cán bộ, chiến sĩ và nhân dân bằng tấm lòng bao dung, kiên cường.

Ông nói:

"Sự mạnh mẽ."

"Không chỉ."

"Ở ý chí."

"Mà còn."

"Ở lòng nhân hậu."

Mai nhìn chiếc bi đông lấp lánh dưới nắng.

Cô hiểu rằng.

Giá trị của nó không nằm ở lượng nước chứa bên trong.

Mà ở những lần nó giúp xoa dịu cơn khát của người khác.

Sau ngày đất nước thống nhất, Mai trở về quê làm y sĩ tại một trạm xá vùng nông thôn.

Chiếc bi đông cũ được bà đặt trên kệ sách trong phòng làm việc.

Lớp nhôm đã xỉn màu.

Nắp bi đông cũng mòn theo năm tháng.

Một hôm, cậu bé hàng xóm tò mò hỏi:

"Bà ơi."

"Sao bà."

"Không thay."

"Chiếc mới?"

Mai nhẹ nhàng cầm chiếc bi đông lên.

Mỉm cười.

"Vì chiếc bi đông này."

"Từng giữ."

"Không chỉ."

"Nước."

"Mà còn."

"Lòng sẻ chia."

Cậu bé khẽ gật đầu.

Ngoài sân, tiếng ve ngân vang trên những hàng cây.

Ánh nắng chiếu xuống con đường làng thanh bình.

Mai lặng lẽ nhìn chiếc bi đông trong tay.

Bà hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những vật dụng bình dị đã trở thành biểu tượng của lòng nhân ái. Một chiếc bi đông cũ, vài ngụm nước được sẻ chia và một tấm lòng biết nghĩ cho người khác đã góp phần tiếp thêm sức mạnh để những con người bình dị cùng nhau vượt qua gian khó, gìn giữ sự sống và đi đến ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn