Chiếc bi đông và lời hứa dang dở - Thượng Nguyên
Chiếc bi đông và lời hứa dang dở Chiếc bi đông này, 4 anh em chuyền tay nhau, mỗi người chỉ dám nhấp một ngụm cầm hơi. Đến đêm thứ 3 thì thằng Định hy sinh. Trước lúc đi, nó dặn bác: Nếu mày sống về, nhớ qua nhà tao ở Thạch Hà thắp cho tao nén hương. Lời hứa ấy, 50 năm nay bác chưa bao giờ quên”.
Giọng bác chùng xuống. Bác đứng dậy, mở tủ lấy ra một chiếc bi đông nhôm đã móp méo, vỏ ngoài tróc sơn loang lổ. Bác bảo đây là kỷ vật duy nhất bác còn giữ được từ chiến trường. “Năm 1972, đánh trận ở An Lộc - Bình Long. Cả đại đội bị vây 3 ngày không có tiếp tế. Nước cạn, lương thực hết. Chiếc bi đông này, 4 anh em chuyền tay nhau, mỗi người chỉ dám nhấp một ngụm cầm hơi. Đến đêm thứ 3 thì thằng Định hy sinh. Trước lúc đi, nó dặn bác: Nếu mày sống về, nhớ qua nhà tao ở Thạch Hà thắp cho tao nén hương. Lời hứa ấy, 50 năm nay bác chưa bao giờ quên”.
Ngồi nghe bác kể, chúng em ai cũng im lặng. Chiến tranh trong sách vở là những con số, những mốc thời gian. Nhưng qua lời kể của bác, chiến tranh là đói, là rét, là những cái nắm tay trước lúc hy sinh, là lời hứa 50 năm vẫn đau đáu chưa nguôi. Em chợt hiểu, hòa bình mà chúng em đang sống hôm nay đã được đánh đổi bằng máu và nước mắt của bao người như bác Tư, như anh Cương, anh Định.
Chia tay bác ra về, em cứ nhớ mãi câu nói của bác: “Thế hệ các cháu bây giờ sướng hơn bọn bác nhiều. Sướng thì phải biết học, biết giữ nước. Đất nước này, hòa bình này phải do chính các cháu giữ lấy”.
Lời bác dạy như một lời nhắc nhở. Chúng em, thế hệ sinh ra khi đất nước không còn tiếng bom, càng phải sống cho xứng đáng với sự hy sinh của cha anh. Phải học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, để mai này góp sức xây dựng quê hương, đất nước giàu đẹp hơn. Đó mới là cách tri ân ý nghĩa nhất với những người đã ngã xuống cho Tổ quốc hôm nay.



