CHIẾC BÌNH TÔNG NỨT VỠ: TRUNG ĐỘI PHÓ NGUYỄN ĐÌNH MAI
CHIẾC BÌNH TÔNG NỨT VỠ: TRUNG ĐỘI PHÓ NGUYỄN ĐÌNH MAI
Cái nóng rát bỏng của miền biên giới Tây Nam những ngày đầu năm 1979 như muốn thiêu rụi ý chí của con người, nhưng nó lại làm ngời sáng lên tinh thần đồng đội keo sơn của những người con xứ Nghệ. Tôi là Nguyễn Đình Mai, sinh năm 1959 tại xã Nghĩa Hợp, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Ở tuổi hai mươi, tôi gánh vác trọng trách Trung đội phó thuộc Đại đội 7, Tiểu đoàn 157, Sư đoàn 339, Quân khu 9, xông pha giữa những trận đánh khốc liệt bảo vệ từng tấc đất biên thùy.
Ngày 17/02/1979 là một ngày không thể nào quên. Đại đội 7 lọt vào một trận địa phục kích bằng súng chống tăng B40 và súng liên thanh của địch giữa một trảng cát khô cằn không một giọt nước. Cơn khát và cái nóng nung nấu thể xác các chiến sĩ. Với cương vị chỉ huy, tôi nhường ngụm nước cuối cùng trong chiếc bình tông của mình cho một chiến sĩ trẻ đang bị thương nặng, rồi lao lên bờ hào chỉ huy anh em bắn trả bẻ gãy đợt xung phong của giặc. Một loạt đạn đại liên quét qua, những viên đạn độc địa xuyên thẳng vào lồng ngực tôi, hất văng tôi về phía sau thành chốt.
Chi tiết biểu tượng: Khi ngã xuống, chiếc bình tông nhôm nứt vỡ dính đầy máu của tôi lăn lăn trên cát nóng, dòng nước ít ỏi còn sót lại thấm vào lòng đất như tình yêu thương bao la tôi gửi lại cho đồng đội. Tôi khép mắt lại ở tuổi hai mươi, mang theo nỗi nhớ khôn nguôi về quê mẹ Nghĩa Hợp, nhưng lòng thanh thản vì đã giữ trọn vẹn lời thề của người chiến sĩ Quân đội nhân dân.



