Bài viết

Chiếc Bình Tông Rò Nước

Một chiếc bình tông bị rò rỉ, tưởng chừng vô dụng, lại trở thành bài học về sự thích nghi và cách người lính tận dụng mọi thứ trong hoàn cảnh thiếu thốn.

Gia Lai05/05/2026Nguyễn Văn Thảo (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lương Văn Tài nhận chiếc bình tông từ đơn vị trước một chuyến đi dài. Lúc đầu, nó vẫn còn tốt. Nhưng chỉ sau vài ngày hành quân, anh phát hiện đáy bình bị rò, nước chảy ra từng giọt nhỏ. “Thế này thì sao giữ nước được…” – một người nói. Tài không vứt đi. Anh buộc thêm một lớp vải quanh đáy bình để giảm rò rỉ. “Đỡ được chút nào hay chút đó,” anh nói. Trong những ngày khan nước, mỗi giọt đều quý. Tài không đổ đầy bình nữa, mà chỉ giữ một lượng vừa đủ, tránh để nước rò ra quá nhiều. Anh cũng thay đổi cách uống – uống từng ngụm nhỏ, cẩn thận. Một người hỏi:
“Sao không xin đổi cái khác?” Tài lắc đầu:
“Đang đi, đổi sao được.” Một lần, trong lúc nghỉ, anh đặt bình xuống một chỗ trũng. Nước rò ra, thấm vào đất. Anh nhìn, rồi chợt nghĩ ra. Từ đó, mỗi khi dừng chân, anh đặt bình ở chỗ đất khô, để nước rò ra tạo thành một vệt ẩm nhỏ. “Để người sau biết là có người đi trước,” anh giải thích. Dù không phải dấu hiệu chính thức, nhưng đôi khi, những vệt đất ẩm ấy giúp người khác nhận ra hướng đi. Một đồng đội nói:
“Cái bình hỏng mà cũng có ích.” Tài cười:
“Cái gì cũng có cách dùng.” Những ngày sau, chiếc bình vẫn rò nước, nhưng anh đã quen với nó. Không còn bực bội, mà coi đó là một phần của hành trình. Khi đến được nơi có nguồn nước dồi dào, anh mới đổ đầy bình, rồi lại buộc vải như cũ. Sau chiến tranh, Lương Văn Tài vẫn giữ chiếc bình tông ấy. “Người ta hay giữ cái nguyên vẹn,” ông nói, “còn tôi giữ cái không hoàn hảo.” Với ông, chiếc bình rò nước là một bài học – rằng trong hoàn cảnh khó khăn, không phải lúc nào cũng có thứ hoàn hảo, nhưng nếu biết cách thích nghi, người ta vẫn có thể đi tiếp. Trong thời hoa lửa, chính những điều không trọn vẹn lại dạy con người cách sống bền bỉ nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn