Chiếc Bình Tông Thủng Và Người Lính Giữ Rừng
Nam hy sinh khi lấy thân mình che đạn cho Bình, viên đạn xuyên thủng bình tông nước chung của hai người. Sau hòa bình, Bình dành cả đời ở lại trông nom nghĩa trang, mỗi ngày đều mang nước đến cho bạn để bù đắp cho ngụm nước cuối cùng Nam chưa kịp uống. Tình đồng chí ở đây là sự thủy chung, sắt son, là nỗi nhớ khôn nguôi chuyển hóa thành hành động chăm sóc thầm lặng suốt nửa thế kỷ.
Mùa khô năm 1971 trên vĩ tuyến 17, tiểu đội của Nam và Bình nhận nhiệm vụ phá bom nổ chậm để thông đường cho đoàn xe chở thương binh. Giữa cơn nắng cháy, cả hai chỉ còn đúng một bình tông nước duy nhất. Nam nhường Bình, Bình lại đẩy sang Nam. Cuối cùng, họ quy ước: mỗi người chỉ được nhấp một ngụm nhỏ để dành sức cho ca phá bom cuối cùng.
"Nam ơi, nước hôm nay mát lắm. Tao không để mày khát thêm một lần nào nữa đâu."



