Chiếc bút chì trong ba lô
Giữa những năm tháng chiến tranh nhiều thiếu thốn, một chiếc bút chì nhỏ đã trở thành kỷ vật gắn với tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội.
Năm 1970, ông Phan Văn Hữu công tác trong đơn vị thông tin liên lạc đóng quân ở vùng rừng núi. Công việc của ông thường gắn với những cuốn sổ ghi chép, bản đồ và các nội dung cần truyền đạt nhanh, chính xác. Những vật dụng nhỏ như giấy viết, bút chì khi ấy đều được mọi người giữ gìn rất cẩn thận. Ông Hữu có một chiếc bút chì ngắn chỉ còn bằng ngón tay út. Dùng nhiều đến mức phần thân gỗ đã mòn nhẵn. Một buổi tối, đơn vị nhận nhiệm vụ chuẩn bị cho một đợt di chuyển lớn. Ai cũng bận rộn. Ông Hữu ngồi ghi lại các thông tin cần thiết thì phát hiện chiếc bút chì đã thất lạc đâu đó. Ông tìm quanh ba lô. Tìm dưới tấm tăng trải nền. Vẫn không thấy. Anh Trịnh Văn Khải, người đồng đội cùng tổ, nhìn thấy liền lấy từ túi áo ra một chiếc bút chì nhỏ khác. — "Dùng tạm của tôi." Ông Hữu lắc đầu: — "Cậu cũng cần mà." Anh Khải cười: — "Viết xong trả." Đêm ấy, công việc hoàn thành đúng lúc đơn vị chuẩn bị lên đường. Sáng hôm sau, khi xếp lại đồ đạc, ông Hữu mới phát hiện chiếc bút chì cũ của mình nằm kẹt dưới đáy ba lô. Ông mang trả chiếc bút chì cho anh Khải. Nhưng anh chỉ nói: — "Giữ luôn đi." Chiếc bút chì nhỏ năm ấy theo ông Hữu đi qua nhiều chặng đường. Sau chiến tranh, khi dọn lại đồ cũ, ông vẫn còn giữ nó. Một chiếc bút chì đã quá ngắn để dùng tiếp. Nhưng đủ dài để giữ lại một ký ức. Ông thường nói với con cháu: "Điều đáng quý không nằm ở món đồ lớn hay nhỏ. Mà nằm ở tấm lòng của người trao nó cho mình."



