CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ HẠT GẠO SẺ CHIA TRÊN CAO ĐIỂM 1015 (ĐỒI CHARLIE)
CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ HẠT GẠO SẺ CHIA TRÊN CAO ĐIỂM 1015 (ĐỒI CHARLIE)
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Sỹ Hùng (Cựu chiến binh Đại đội 11, Trung đoàn 64, Sư đoàn 320)
"Mùa hè năm 1972, trận chiến bảo vệ cao điểm 1015 (đồi Charlie) bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Pháo dập liên hồi khiến đất đá sạt lở chôn vùi cả ba-lô, lương thực của toàn đội. Anh em bị đói khát hành hạ, môi khô khốc rỉ máu dưới cái nắng như nung của đại ngàn Tây Nguyên.
Cậu tiểu đội trưởng của tôi có một chiếc cà-mèn bằng nhôm cũ kỹ, thân vỏ móp méo chằng chịt vết xước mảnh đạn từ mùa chiến dịch trước. Đêm đó, lợi dụng lúc pháo ngớt, anh bò ra ngoài nhặt được vài củ sắn dại bị bom xới lên. Anh nhóm ngọn lửa nhỏ giấu kín dưới gầm hầm, dùng chiếc cà-mèn móp méo ấy nấu một nồi cháo sắn loãng không muối. Anh múc ra nắp cà-mèn, nhường cho tôi và một đồng chí bị thương húp trước.
Chiếc cà-mèn móp méo thời hoa lửa ngày ấy không có cơm ngon canh ngọt, nhưng đong đầy tình thương yêu ruột thịt của người anh cả, tiếp thêm ý chí sắt đá giúp chúng tôi kiên cường bám trụ, giữ vững chốt lửa cho đến ngày chiến thắng."



