Bài viết

Chiếc Ca Men Sứt Quai

Một chiếc ca men đã sứt quai theo người chiến sĩ quân y đi qua những năm tháng chiến tranh gian khó. Món đồ bình dị ấy trở thành ký ức về tình đồng đội và sự sẻ chia trong thời hoa lửa.

Gia Lai21/05/2026Nguyễn Thị Tường Vy (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, ông Đặng Văn Toàn vừa tròn 24 tuổi, công tác trong một tổ quân y đóng quân gần vùng đồi thấp. Công việc của ông và đồng đội là chăm sóc người bị thương, chuẩn bị thuốc men và hỗ trợ các đơn vị hành quân đi qua. Những ngày ấy. Thiếu thốn là chuyện quen thuộc. Một vật dụng dùng được ngày nào thì cố giữ ngày ấy. Trong tổ quân y có anh Vũ Minh Tài, quê Nam Định. Anh Tài lớn tuổi hơn. Điềm đạm. Cẩn thận. Anh có một chiếc ca men màu trắng đã dùng nhiều năm. Một bên quai bị sứt. Lớp men ngoài thân ca cũng bong đi nhiều chỗ. Ông Toàn từng bảo: — "Anh đổi chiếc khác đi." Anh Tài cười: — "Còn dùng được thì đổi làm gì." Mùa mưa năm ấy đến sớm. Một buổi chiều. Đơn vị tiếp nhận thêm nhiều người cần chăm sóc. Công việc kéo dài đến khuya. Ai cũng mệt. Ông Toàn ngồi tựa lưng vào vách đất. Người rã rời. Anh Tài lặng lẽ đi pha nước nóng. Rót vào chiếc ca men cũ. Đưa sang. — "Uống chút cho đỡ mệt." Chiếc ca còn nóng. Hai bàn tay lạnh vì mưa rừng như ấm hơn. Đêm ấy. Ngoài trời mưa kéo dài. Trong căn lán nhỏ. Những người lính trẻ tiếp tục công việc của mình. Không ai nói nhiều. Nhưng ai cũng hiểu sự quan tâm đôi khi chỉ giản dị như vậy. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Ông Toàn đến thăm người đồng đội cũ. Anh Tài tóc đã bạc. Bước đi chậm hơn trước. Từ chiếc tủ gỗ cũ. Anh lấy ra chiếc ca men năm nào. Chiếc quai sứt vẫn còn. Lớp men đã ngả màu. Ông Toàn nhìn thật lâu. Khẽ hỏi: — "Anh vẫn giữ sao?" Anh Tài mỉm cười. — "Giữ để nhớ ngày mình từng sống vì nhau." Ngoài sân. Nắng chiều nhẹ rơi trên nền gạch cũ. Những năm tháng thời hoa lửa đã lùi xa. Nhưng có những điều bình dị vẫn ở lại. Như chiếc ca men sứt quai. Như tình đồng đội. Âm thầm. Mộc mạc. Nhưng theo con người đi suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn