Bài viết

Chiếc Ca Nhôm Bên Bếp Lửa

Giữa những năm tháng chiến tranh thiếu thốn, một chiếc ca nhôm cũ đã trở thành vật gắn bó với người lính trẻ và lưu giữ một câu chuyện về tình đồng đội giản dị mà sâu sắc.

Gia Lai20/05/2026Văn Viết Thương (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, Hoàng Minh Đức hai mươi mốt tuổi, là chiến sĩ thuộc đơn vị hậu cần đóng quân trong vùng rừng núi. Công việc của anh là tiếp nhận lương thực, vận chuyển nhu yếu phẩm và bảo đảm đời sống cho đơn vị. Đức có một chiếc ca nhôm đã móp một bên thành. Chiếc ca theo anh từ ngày mới vào quân ngũ. Buổi sáng dùng uống nước. Buổi trưa đựng cơm. Đêm đến có hôm còn dùng múc nước mưa. Đồng đội thường trêu: — Cái ca của cậu chắc theo được đến lúc hòa bình. Đức cười: — Mong là vậy. Mùa đông năm ấy lạnh hơn mọi năm. Mưa rừng kéo dài nhiều ngày. Đơn vị phải dựng lán tạm bên sườn đồi. Một tối, tổ của Đức nhận thêm một chiến sĩ mới chuyển đến. Tên anh là Vũ Quang Thành. Người gầy. Ít nói. Hỏi chuyện mới biết nhà Thành vừa gặp khó khăn lớn trước ngày anh lên đường. Những ngày sau đó, Đức để ý thấy Thành thường nhường phần thức ăn cho người khác. Có hôm chỉ ăn qua loa. Một tối mưa lạnh, Đức thức giấc giữa đêm. Anh thấy Thành ngồi một mình bên bếp lửa đã gần tàn. — Sao chưa ngủ? — Tôi không sao. — Nhớ nhà à? Thành im lặng. Một lúc sau mới nói nhỏ: — Chỉ nhớ bữa cơm mẹ nấu thôi. Đức ngồi xuống cạnh bạn. Không nói thêm gì. Anh lấy chiếc ca nhôm của mình, đổ phần nước nóng còn lại rồi bẻ nửa phần lương khô đưa sang. — Ăn đi. — Còn cậu? — Tôi no rồi. Thành nhận lấy. Lặng lẽ ăn. Ngoài trời mưa vẫn rơi đều trên mái tăng. Không ai nói thêm câu nào. Nhưng từ hôm ấy, hai người trở nên thân thiết. Chiến tranh qua đi. Mỗi người trở về một miền quê. Hơn ba mươi năm sau, trong một buổi gặp mặt đồng đội cũ, Thành mang tới một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là chiếc ca nhôm móp méo năm nào. Đức ngạc nhiên: — Sao nó ở chỗ cậu? Thành cười: — Hôm chuyển đơn vị, cậu để quên. — Sao không trả? Người bạn già nhìn rất lâu vào chiếc ca cũ. — Vì tôi muốn giữ lại một điều đã giúp mình vượt qua những ngày khó nhất. Bên ngoài hội trường, nắng chiều lặng lẽ phủ xuống hàng cây. Chiếc ca nhôm cũ nằm giữa hai người lính già. Lặng im. Như một phần ký ức của thời hoa lửa vẫn còn nguyên hơi ấm năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn