Bài viết

Chiếc ca nhôm bên bếp lửa (1)

Một chiếc ca nhôm cũ giữa những năm tháng chiến tranh đã trở thành kỷ vật gắn với tình đồng đội và sự sẻ chia trong hoàn cảnh thiếu thốn.

Gia Lai21/05/2026Lê Viết Hòa (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, ông Trương Văn Phú công tác trong đơn vị thông tin liên lạc đóng quân tại một khu vực đồi núi. Cuộc sống nơi đơn vị còn nhiều khó khăn. Nước sạch phải đi lấy từ con suối cách nơi đóng quân khá xa. Lương thực được chia đều từng phần. Mỗi người đều quý từng vật dụng nhỏ mang theo bên mình. Ông Phú có một chiếc ca nhôm đã dùng từ ngày mới nhập ngũ. Chiếc ca không còn mới. Miệng ca hơi móp. Quai cầm cũng đã nhiều lần sửa lại. Nhưng ông luôn giữ gìn cẩn thận. Một buổi tối đầu mùa lạnh, đơn vị vừa trở về sau một ngày làm nhiệm vụ. Anh Phạm Văn Long, người đồng đội cùng tổ, bị cảm do nhiều ngày dầm mưa. Ông Phú liền mang chiếc ca của mình đi đun nước. Đêm ấy không có thuốc men đầy đủ. Mọi người chỉ cố tìm cách chăm sóc đồng đội tốt nhất có thể. Ông Phú pha chút nước nóng rồi đưa sang. — "Uống đi cho ấm." Anh Long nhận chiếc ca nhôm bằng hai tay. — "Mai khỏe là làm việc tiếp." Ông Phú cười: — "Khỏe rồi tính." Đêm khuya. Ngoài trời gió lạnh thổi qua rừng cây. Trong căn lán nhỏ, mọi người thay nhau thức để chăm đồng đội. Vài ngày sau, anh Long khỏe lại. Câu chuyện năm ấy dần lùi xa theo thời gian. Nhưng chiếc ca nhôm vẫn còn. Sau chiến tranh, ông Phú mang nó về nhà. Chiếc ca cũ được đặt gọn trên góc tủ. Mỗi lần nhìn thấy, ông lại nhớ về những con người đã từng cùng mình đi qua những năm tháng gian khó. Ông thường nói với con cháu: "Điều quý nhất mang theo sau chiến tranh không chỉ là kỷ vật. Mà là những nghĩa tình còn ở lại trong lòng người."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn