Bài viết

Chiếc Ca Nhôm Bên Bờ Suối

Một câu chuyện về tình đồng đội trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi một chiếc ca nhôm nhỏ trở thành kỷ vật gắn với ký ức không thể nào quên.

Gia Lai21/05/2026Nguyễn Thanh Sơn (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ông Nguyễn Văn Hòa khi ấy mới 21 tuổi, tham gia đơn vị vận tải làm nhiệm vụ tiếp tế hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn. Những ngày hành quân giữa mưa rừng và bom đạn, người lính trẻ nào cũng chỉ có vài vật dụng cá nhân quý giá. Trong tổ của ông Hòa có anh Trần Văn Minh, lớn hơn ông ba tuổi, quê ở Quảng Nam. Anh Minh ít nói nhưng luôn nhường phần cơm ngon cho đồng đội. Tài sản quý nhất của anh là một chiếc ca nhôm đã cũ, trên quai ca có khắc dòng chữ nhỏ: "Mẹ chờ con về". Một buổi chiều cuối mùa mưa, đơn vị dừng chân gần một con suối nhỏ giữa rừng để nghỉ. Khi mọi người đang chuẩn bị bữa tối thì còi báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện. Cả đơn vị lập tức tìm nơi trú ẩn. Sau trận bom, khói bụi phủ kín khu rừng. Ông Hòa cùng đồng đội đi kiểm tra quân số. Anh Minh bị thương khá nặng ở chân do đất đá văng trúng. Trong lúc chờ lực lượng y tế, ông Hòa chạy xuống suối lấy nước. Chiếc ca nhôm của anh Minh được dùng chuyền tay nhau để múc nước cho đồng đội bị thương. Khi nhận lại chiếc ca, anh Minh chỉ cười nhẹ: — "Giữ lấy mà dùng. Miễn anh em còn đủ cả là tốt rồi." Ít tháng sau, anh Minh được chuyển tuyến điều trị. Trước lúc chia tay, anh để lại chiếc ca nhôm cho ông Hòa. Chiến tranh kết thúc, ông Hòa trở về quê hương. Hơn bốn mươi năm trôi qua, chiếc ca nhôm cũ vẫn được ông giữ gìn cẩn thận trong chiếc tủ gỗ cũ trong nhà. Nhiều năm sau, qua những người đồng đội cũ, ông Hòa tìm được gia đình anh Minh. Ngày mang chiếc ca trở lại, mẹ anh Minh đã già yếu. Bà run run cầm chiếc ca trên tay, nhìn dòng chữ đã mờ theo năm tháng. Bà nghẹn ngào: — "Nó từng nói sẽ mang chiếc ca này về..." Ông Hòa ngồi rất lâu bên hiên nhà hôm ấy. Có những điều chiến tranh lấy đi mãi mãi. Nhưng cũng có những điều thời hoa lửa để lại, đủ để con người nhớ về nhau suốt cả một đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn