CHIẾC CA NHÔM MÉO MIỆNG (1)
CHIẾC CA NHÔM MÉO MIỆNG
Anh Sơn có một chiếc ca nhôm đã méo hẳn phần miệng sau lần bị đá lăn trúng khi đào hầm tránh bom. Dù vậy, anh vẫn giữ nó suốt những năm tháng ở chiến trường.
Chiếc ca ấy theo anh qua biết bao chặng hành quân.
Lúc thì dùng nấu nước.
Lúc lại đựng cháo cho thương binh.
Có hôm trời mưa rét, anh còn dùng nó hứng nước từ mái tăng để mọi người có thêm nước uống.
Đồng đội bảo:
“Ca méo rồi đổi cái khác đi anh.”
Anh cười:
“Dùng quen mất rồi.”
Một chiến sĩ trẻ từng sốt cao nhiều ngày nhớ mãi hình ảnh anh Sơn ngồi bên bếp lửa, cầm chiếc ca nhôm thổi từng thìa cháo nóng rồi đút cho mình ăn.
Một buổi gần sáng cuối mùa đông, đơn vị bị pháo kích khi đang vượt qua khu rừng thấp.
Một thương binh bị mắc lại bên mép hố bom.
Anh Sơn lao tới kéo đồng đội vào nơi an toàn giữa khói bụi mịt mù.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, chiếc ca nhôm méo miệng vẫn còn nằm trên chiếc kệ gỗ cũ như ký ức của thời hoa lửa.



