Chiếc Ca Nhôm Móp Méo
Một chiếc ca nhôm đã móp méo theo năm tháng chiến tranh nhưng vẫn được người lính cất giữ suốt cả cuộc đời. Đó không chỉ là vật dụng sinh hoạt, mà còn là ký ức về tình đồng đội giữa thời hoa lửa.
Năm 1970. Lưu Văn Hải là chiến sĩ thuộc đơn vị vận tải. Những chuyến đi của anh gắn với đường rừng, những điểm tập kết và những đêm hành quân không ánh đèn. Trong ba lô của Hải luôn có một chiếc ca nhôm màu bạc. Chiếc ca đã cũ. Phần quai cầm hơi lỏng. Bên ngoài có khắc hai chữ nhỏ: "V.H." Đó là món quà của người cha đưa cho anh trước ngày lên đường. — Đi xa thì giữ lấy mà dùng. — cha anh nói. Chiếc ca theo Hải qua nhiều mùa mưa nắng. Dùng để uống nước. Đựng cơm. Có hôm còn dùng để múc nước suối cho đồng đội. Trong tổ của Hải có chiến sĩ trẻ tên Võ Thành Trung. Mới vào đơn vị. Người gầy. Hay sốt vì chưa quen khí hậu. Một đêm cuối mùa mưa. Đơn vị nghỉ chân bên triền đồi. Trung lên cơn sốt cao. Người run lên từng đợt. Người y tá bảo: — Phải có nước nóng. Nhưng lúc ấy trời mưa lớn. Mọi thứ đều ướt. Hải cùng vài đồng đội tìm củi khô. Mất gần một giờ mới nhóm được lửa. Anh lấy chiếc ca nhôm. Đun nước. Rồi cẩn thận đưa cho Trung. — Uống đi. Chiến sĩ trẻ cầm chiếc ca bằng hai tay. Khẽ nói: — Em cảm ơn anh. Vài ngày sau. Đơn vị tiếp tục di chuyển. Khi vượt qua một đoạn dốc. Hải trượt chân ngã. Chiếc ca rơi xuống đá. Móp hẳn một bên. Người đi cùng bảo: — Đổi cái khác đi. Hải chỉ phủi lớp đất bám trên mặt ca. — Dùng được là được. Nhiều năm sau. Trong căn nhà nhỏ nơi quê cũ. Chiếc ca nhôm móp méo vẫn nằm trên giá sách của ông Lưu Văn Hải. Không còn dùng để uống nước. Không còn theo những chuyến đi xa. Nhưng vẫn ở đó. Như một phần ký ức. Có những thứ của thời hoa lửa. Đi cùng con người suốt cả tuổi trẻ. Đến khi tóc bạc. Nhìn lại. Mới hiểu. Điều quý giá nhất giữ lại được sau chiến tranh. Không phải món đồ. Mà là những con người đã từng sẻ chia với nhau từng ngụm nước nóng giữa những ngày gian khó nhất.



