Bài viết

Chiếc Cặp Cũ

Lào Cai02/06/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiếc Cặp Cũ

Năm học mới bắt đầu ở Sơn Lương.

Sáng sớm, những con đường nhỏ dẫn đến trường rộn ràng tiếng cười nói của học sinh. Ai cũng háo hức với sách mới, áo mới và những ước mơ mới.

Riêng cậu bé Mạnh lớp 4 lại lặng lẽ đi phía sau.

Trên vai cậu là một chiếc cặp cũ đã sờn màu. Một bên quai được mẹ khâu lại bằng sợi chỉ đỏ. Góc cặp còn có một vết rách nhỏ đã được vá nhiều lần.

Nhiều bạn trong lớp có cặp mới rất đẹp.

Mạnh nhìn thấy nhưng không hề than phiền.

Cậu biết bố mẹ mình còn nhiều khó khăn.

Mỗi ngày, sau giờ học, Mạnh lại phụ bố mẹ chăn trâu và làm nương.

Một hôm, trên đường về nhà, trời bất ngờ đổ mưa lớn.

Mạnh chạy thật nhanh để bảo vệ chiếc cặp.

Về đến nhà, người cậu ướt sũng nhưng sách vở bên trong vẫn khô nguyên.

Mẹ nhìn thấy liền hỏi:

– Sao con không che cho mình trước?

Mạnh cười:

– Ướt người thì khô được mẹ ạ. Ướt sách thì khó học lắm.

Nghe con nói, mẹ quay mặt đi lau nước mắt.

Ít lâu sau, nhà trường phát động phong trào giúp đỡ học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

Một nhóm học sinh ở thành phố đã gửi tặng nhiều phần quà.

Trong đó có những chiếc cặp mới tinh.

Thầy hiệu trưởng gọi Mạnh lên nhận quà.

Cậu vui lắm.

Nhưng khi trở về chỗ ngồi, Mạnh vẫn giữ khư khư chiếc cặp cũ bên cạnh.

Cô giáo hỏi:

– Con không thích cặp mới sao?

Mạnh lắc đầu:

– Con thích lắm ạ.

– Vậy sao con vẫn giữ chiếc cặp cũ?

Cậu suy nghĩ một lúc rồi đáp:

– Vì chiếc cặp này đã cùng con đi học suốt mấy năm. Nó cũ nhưng chưa từng bỏ con giữa đường.

Cả lớp im lặng.

Cô giáo mỉm cười.

Hôm ấy, cô kể câu chuyện của Mạnh trong giờ sinh hoạt.

Cô nói:

– Điều quý giá không phải là chiếc cặp mới hay cũ. Điều quý giá là tinh thần ham học và biết trân trọng những gì mình đang có.

Nhiều năm trôi qua.

Mạnh học rất giỏi.

Sau này, cậu trở thành một kỹ sư xây dựng.

Ngày trở về Sơn Lương công tác, Mạnh ghé thăm ngôi trường cũ.

Trong một góc tủ kính truyền thống của trường có một chiếc cặp đã bạc màu.

Đó chính là chiếc cặp năm xưa.

Bên dưới là dòng chữ:

"Chiếc cặp của nghị lực và ước mơ."

Mạnh đứng lặng hồi lâu.

Những ký ức tuổi thơ hiện về trong tâm trí.

Con đường đất đỏ.

Những ngày mưa gió.

Những trang sách được gìn giữ bằng tất cả sự trân trọng.

Anh chợt hiểu rằng điều giúp mình đi xa không phải là chiếc cặp mới nhận được năm ấy.

Mà chính là ý chí không ngừng học tập trong những ngày còn khó khăn.

Ngoài sân trường, tiếng học sinh vang lên trong trẻo.

Mạnh mỉm cười.

Bởi anh biết rằng đâu đó trong những lớp học nhỏ của Sơn Lương hôm nay vẫn đang có những đứa trẻ mang trong mình những ước mơ lớn lao.

Và chỉ cần các em không từ bỏ, những con đường phía trước sẽ luôn rộng mở.

Giống như chiếc cặp cũ năm nào đã từng đưa một cậu bé vùng cao đến với tương lai của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn