Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾC CẶP DA CŨ VÀ BỨC THƯ "HẸN NHAU NGÀY THỐNG NHẤT (1)

CHIẾC CẶP DA CŨ VÀ BỨC THƯ "HẸN NHAU NGÀY THỐNG NHẤT Trong những ngày tháng tư lịch sử, khi cầm trên tay những tư liệu cũ kỹ của một cựu thanh niên xung phong, tôi không khỏi xúc động trước câu chuyện về tình yêu và lý tưởng của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Đó không chỉ là câu chuyện chiến tranh, mà là "Câu chuyện thời hoa lửa" về chiếc cặp da cũ kỹ và lời hẹn ước chưa thành. Nhân vật tôi gặp là bác Nguyễn Văn Hùng, một cựu thanh niên xung phong từng tham gia mở đường tại tuyến l

Thái Nguyên17/04/2026Dương Thuỳ Dung (Trường Ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC CẶP DA CŨ VÀ BỨC THƯ "HẸN NHAU NGÀY THỐNG NHẤT

Trong những ngày tháng tư lịch sử, khi cầm trên tay những tư liệu cũ kỹ của một cựu thanh niên xung phong, tôi không khỏi xúc động trước câu chuyện về tình yêu và lý tưởng của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Đó không chỉ là câu chuyện chiến tranh, mà là "Câu chuyện thời hoa lửa" về chiếc cặp da cũ kỹ và lời hẹn ước chưa thành.

Nhân vật tôi gặp là bác Nguyễn Văn Hùng, một cựu thanh niên xung phong từng tham gia mở đường tại tuyến lửa Trường Sơn năm 1970. Bác Hùng nay đã ngoài 80 tuổi, mái tóc bạc trắng, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng khi kể về tuổi đôi mươi của mình. Bác chia sẻ: "Lúc đó, chúng tôi đi với tâm thế không hẹn ngày về, chỉ biết có Tổ quốc, có lý tưởng".

Câu chuyện bắt đầu từ một kỷ vật mà bác trân trọng đặt trong hộp kính: một chiếc cặp da đã sờn cũ, bên trong có một bức thư nhỏ đã ngả màu ố vàng. Bác Hùng kể, chiếc cặp đó là của anh Trần Minh, người đồng đội cùng tiểu đội, cùng quê, và cũng là người bạn thân thiết nhất của bác.

Năm 1972, khi chiến trường khốc liệt nhất, đơn vị của bác Hùng và anh Minh nhận nhiệm vụ san lấp hố bom tại một cao điểm. Trước khi ra trận, anh Minh đưa chiếc cặp cho bác Hùng và nói: "Nếu tao không về, mày hãy mang nó về cho mẹ tao. Đừng quên gửi lời xin lỗi vì tao không kịp cưới em ấy như đã hẹn".

Bức thư trong cặp da là lá thư anh Minh viết vội cho người yêu ở quê nhà. Nội dung không phải là những lời ủy mị, mà là lời hứa: "Em thân yêu, nếu chiến tranh chưa kết thúc, anh sẽ không về. Nhưng anh hứa, ngày thắng lợi, anh sẽ là người đầu tiên trở về đón em". Câu nói "hẹn nhau ngày thống nhất" trở thành lý tưởng sống, thành sức mạnh để người chiến sĩ trẻ vững tay súng.

Thế nhưng, ngày thắng lợi năm 1975, anh Minh đã ở lại với đất mẹ. Anh ngã xuống, để lại tuổi 22 đầy hoài bão. Bác Hùng, với vai trò là người đồng đội thân thiết nhất, đã thực hiện lời hứa của anh Minh. Bác không chỉ mang chiếc cặp về cho mẹ anh, mà còn mang theo một phần "lửa" của thế hệ trẻ năm ấy về giữa thời bình.

Nhìn chiếc cặp da cũ kỹ, tôi - một người trẻ sinh ra trong thời bình - cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết giá trị của hai từ "hòa bình". Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và cả những lời hẹn ước dang dở. Bác Hùng nhắn nhủ: "Thế hệ các cháu bây giờ rất giỏi, nhưng đừng bao giờ quên lịch sử. Lịch sử không phải là những con số, mà là những cuộc đời, là sự hiến dâng".

Câu chuyện của bác Hùng và anh Minh đã khơi dậy trong tôi sự biết ơn vô hạn. Viết lại câu chuyện này, tôi không chỉ muốn lưu giữ một ký ức, mà muốn truyền tải thông điệp về một thế hệ thanh niên không ngại gian khổ, sẵn sàng hy sinh tình riêng vì đại nghĩa. Đó chính là "thời hoa lửa" rực rỡ nhất mà thế hệ trẻ hôm nay cần tiếp nối, biến niềm tự hào thành hành động cụ thể trong học tập và xây dựng đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn