CHIẾC CẶP MAY TỪ BAO TẢI
Ngày đầu tiên đi học ở khu sơ tán, Tín mang theo một chiếc cặp rất lạ. Đó không phải cặp da hay cặp vải như ngày trước, mà là chiếc cặp được mẹ may từ bao tải cũ. Quai cặp là sợi dây thừng nhỏ, sờn xơ, có chỗ đã bạc trắng.
Trường học của Tín chỉ là một căn nhà tranh nép mình dưới rặng tre. Bàn ghế được ghép từ những tấm gỗ thô, bảng học là một miếng gỗ sơn đen. Khi tiếng máy bay vọng xa, thầy giáo ra hiệu cho cả lớp chui xuống hầm.
Trong hầm tối, Tín ôm chặt chiếc cặp. Trong đó có vở, một cây bút chì ngắn và quyển tập đã nhàu. Cậu sợ nhất là bom làm rách cặp, ướt vở. Với Tín, đó là cả gia tài.
Một hôm, trên đường đến lớp, bom nổ gần làng. Mảnh đất đá văng tung tóe, quai cặp của Tín bị đứt. Cặp rơi xuống, vở vung ra đầy đất. Tín nhặt từng quyển, phủi đất rồi ôm vào ngực. Cậu đứng lặng, nước mắt trào ra.
Thầy giáo đến bên, nhẹ nhàng nói:
– Cặp rách không làm rách ước mơ con ạ.
Từ hôm ấy, Tín xách cặp bằng tay. Mỗi ngày đến lớp, cậu đều đi sớm hơn để tránh bom. Dưới hầm trú ẩn, Tín chăm chú học từng chữ, từng phép tính. Cậu tin rằng, nếu mình học giỏi, mai này đất nước sẽ bớt khổ.
Nhiều năm sau chiến tranh, trong căn nhà nhỏ nơi quê cũ, chiếc cặp bao tải được treo ngay ngắn trên vách. Tín đã trở thành thầy giáo. Mỗi khi kể cho học sinh nghe, giọng thầy chậm rãi:
– Chiếc cặp ấy dạy thầy hiểu rằng, tri thức có thể sinh ra từ gian khó.



